Cô tức giận hất tay cậu ta ra:
"Hành vi của cậu như vậy, tôi hoàn toàn có thể báo cảnh sát. Nể tình cậu là học sinh, tôi không muốn làm lớn chuyện, cậu liệu mà cư xử!"
Bùi Tri Lễ lại cười khẩy, hoàn toàn không coi cô ra gì:
"Vậy thì báo đi, tôi có cấm cô báo đâu?"
Đây là lần đầu tiên Khương Thính Hạ gặp một thiếu niên ngông cuồng vô pháp vô thiên thế này, đúng là uổng phí một vẻ ngoài ưa nhìn. Cô rút điện thoại ra:
"Được, là cậu nói đấy nhé."
Bùi Tri Lễ không hề hoảng sợ, ánh mắt nhìn cô đầy ác ý.
Thấy cậu ta mặc đồng phục của trường trung học tốt nhất thành phố – trường Nhất Trung, Khương Thính Hạ càng nhíu mày chặt hơn:
"Tôi nói này, cậu học trường tốt nhất thành phố mà sao không học cho tốt đi?"
Bùi Tri Lễ không thèm để tâm:
"Liên quan gì đến cô?"
Khương Thính Hạ tức đến nỗi:
"Gọi ba mẹ cậu đến đây, dạy con kiểu gì vậy? Họ có biết cậu ra ngoài làm bậy không? Sao không quản cho tốt?"
Nhắc đến ba mẹ, Bùi Tri Lễ cười khẩy:
"Tôi là cô nhi, cô muốn tìm ba mẹ tôi thì đợi đến khi cô chết có khi lại được gặp đấy."
". . ."
Khương Thính Hạ nghẹn lời.
Thì ra cậu ta là trẻ mồ côi, không ai quản thúc, thảo nào lại ngang ngược như vậy.
Khương Thính Hạ giữ bình tĩnh hỏi:
"Cậu muốn gì?"
Bùi Tri Lễ cao hơn cô cả một cái đầu, ánh mắt càng thêm ác ý, cậu nhếch miệng cười gian tà:
"Không phải cô bảo tôi đừng làm hại người trong phòng sao? Vậy đổi lại cô chơi với tôi đi. Tôi cũng khá có hứng thú với mấy. . . bà cô xinh đẹp như cô đấy."
". . ."
Đứa trẻ này đúng là thiếu dạy dỗ!
Không thể nhịn được nữa, Khương Thính Hạ lười nói nhảm với cậu ta, trực tiếp bấm số gọi cảnh sát.
. . .
Đêm đã khuya, thư phòng vẫn sáng đèn. Bùi Nghiên Chu ngồi bên bàn làm việc, đờ đẫn nhìn khung ảnh trên bàn, đó là ảnh cưới của anh và Khương Thính Hạ.
Trong ảnh, Khương Thính Hạ mặc váy cưới ren trắng, như một chú gấu túi đu trên lưng anh, cười tươi rói và hạnh phúc trước ống kính.
Sau khi cô qua đời, ông bà cụ sợ anh cứ nhìn vật nhớ người nên đã ép người giúp việc cất hết đồ của Khương Thính Hạ đi, chỉ để lại cho anh tấm ảnh cưới này.
Khoảnh khắc hạnh phúc nhất của anh và Hạ Hạ được lưu giữ trong tấm ảnh này, là niềm tưởng nhớ cuối cùng của anh. Và niềm tưởng nhớ này, có lẽ sẽ kéo dài cả đời.
"Cốc cốc."
Có người gõ cửa phòng.
Hồi lâu không thấy trả lời, quản gia Chung có chút ngạc nhiên. Ông đành mở cửa vào, mới phát hiện Bùi Nghiên Chu vẫn đang ngẩn ngơ nhìn tấm ảnh.
Hôm nay anh đã nhìn tấm ảnh rất lâu, vẻ mặt nặng nề, tiều tụy. Vốn dĩ quản gia Chung không dám làm phiền, nhưng lúc này ông không nhịn được nữa:
"Cậu chủ, cậu Tri Lễ bây giờ vẫn chưa về, liệu có chuyện gì không ạ?"
Thực ra ông rất muốn nói, có khi cậu ấm đó lại đang gây họa ở đâu đó. Trường học cứ dăm ba bữa lại mời phụ huynh, nhưng Bùi Nghiên Chu chưa từng đi, toàn là ông bà cụ hoặc là ông, người quản gia này, đi thay.
Bùi Nghiên Chu lạnh lùng nói:
"Không cần quan tâm nó. Sắp mười tám tuổi rồi, không còn là trẻ con nữa, có chuyện gì cứ để nó tự giải quyết."
"Nhưng. . ."
Quản gia Chung muốn nói lại thôi, đành lặng lẽ lui ra.
Lúc này, điện thoại của Bùi Nghiên Chu reo lên.
Màn hình hiện lên số của Bùi Tri Lễ. Anh không nhớ nổi đứa con này đã bao lâu không gọi cho mình, mặt trời mọc ở phía Tây rồi sao?
Bùi Nghiên Chu bất giác cảm thấy chẳng có chuyện gì tốt lành, anh nhấc máy, giọng lạnh băng:
"Có chuyện gì?"
"Ông già, tôi không quan tâm ông muốn yêu đương hay cưới vợ mới, nhưng ông dựa vào đâu mà tìm một người phụ nữ giống hệt mẹ tôi để chơi trò thế thân? Ông có thấy ghê tởm không! Ông còn dám cho cô ta ở trong phòng của mẹ, ông điên thật rồi à!"
"Tôi cho ông nửa tiếng để đến đây, bảo cô ta cút khỏi căn phòng đó, nếu không—tôi sẽ dùng cách của tôi để khiến cô ta cút đi!"