Bùi Tri Lễ sững người trong giây lát, rồi tựa đầu vào vai cô, mặc cho cô ôm mình.
Giờ phút này, trong đầu cậu chỉ có một suy nghĩ duy nhất, nếu mẹ có thể ở bên cậu mãi mãi, không bao giờ biến mất nữa, thì bảo cậu làm gì cậu cũng cam lòng.
Khương Thính Hạ xoa đầu cậu, cảm khái nói:
"Tiểu Lễ thật sự lớn rồi, càng ngày càng hiểu chuyện. Đôi khi mẹ lại nghĩ, giá như các con đừng lớn nhanh như vậy thì tốt biết mấy, mẹ còn muốn tham gia nhiều hơn vào quá trình trưởng thành của các con."
Bùi Tri Lễ:
". . ."
Cậu cũng tự trách sao mình đã mười tám tuổi rồi.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT