Khương Kỳ Tinh liếc nhìn bàn tay cô bé đang nắm tay mình, bàn tay bọc trong găng tay khá nhỏ, ít nhất là nhỏ hơn tay cậu rất nhiều. Nếu là trước đây, dù là cô em gái sinh đôi này chạm vào, cậu cũng không thể chịu đựng được.
Nhưng bây giờ, cậu không những không thấy khó chịu, mà còn sẵn lòng cùng cô bé làm những việc ngốc nghếch, trẻ con như thế này.
Trong sân rộng lớn vang vọng tiếng cười đùa, đuổi bắt của đám trẻ. Lớp tuyết trắng xóa phản chiếu ánh lửa rực trời, khung cảnh ngoài sự ấm cúng ra còn có vài phần thơ mộng.
Khương Thính Hạ đứng ở cửa sau sân, nhìn cảnh Khương Tuế Tuế và Khương Kỳ Tinh hợp sức đè Bùi Tri Lễ xuống tuyết, trả thù bằng cách ném những quả cầu tuyết vào người cậu, khóe miệng cô bất giác nở một nụ cười.
Đột nhiên, tay cô bị ai đó nắm lấy, rồi đặt vào túi áo khoác ấm áp.
Cô quay đầu lại, bắt gặp khuôn mặt nghiêng anh tuấn của Bùi Nghiên Chu.
Khương Thính Hạ chợt nhớ lại mười mấy năm trước, cô và anh cũng đón Tết như thế này, đứng ở chính nơi đây, nhìn Tiểu Lễ cầm pháo bông que chạy khắp nơi, cả sân tràn ngập tiếng cười của cậu.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT