Khinh thường ai chứ, sớm biết thế đã không khen nó. Đúng là cho chút nắng liền rực rỡ. Nếu không phải nó nói đúng, anh thật sự muốn đánh nó một trận.
Khương Thính Hạ cười thầm. Cậu con trai lớn này của cô cũng thật biết khen người, làm cô có cảm giác như quay về thời thơ ấu của cậu, khi cục bột nhỏ cứ rúc vào lòng cô mà khen đủ điều: mẹ xinh đẹp quá, mẹ là nhất, con yêu mẹ nhất. . .
Hơn nữa, cô rất thích xem hai cha con đấu khẩu, trong những lúc va chạm như vậy tình cảm mới thêm bền chặt, tốt hơn nhiều so với việc coi nhau như người dưng, đúng không?
Khương Thính Hạ đưa tay nhéo má Bùi Tri Lễ:
"Ba con cũng không tệ đâu, nếu không thì sao mẹ lại để ý đến ông ấy, phải không?"
Bùi Tri Lễ bất giác ghé mặt sát vào phía cô, mặc cho cô nhéo, rồi tiếp tục tung đòn chí mạng vào Bùi Nghiên Chu:
"Rất bình thường, được mẹ để ý là phúc mấy đời ông ta tu được đấy."

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play