Phải nói rằng cảm giác quen thuộc và sự chấn động này quá mạnh, khiến cậu đột nhiên có chút nghi ngờ cuộc đời, liệu có khả năng nào người đã chết nhiều năm lại trở về không?
Không đúng, cậu là người ít tin vào mấy chuyện ma quỷ mê tín nhất, suy nghĩ này quả thật là hoang đường!
Bùi Tri Lễ đột nhiên cảm thấy mình thật nực cười, suýt nữa thì quên mất người phụ nữ này đã tự mình thừa nhận cô phẫu thuật thẩm mỹ!
Khoảng một giờ sau, Khương Thính Hạ bưng chiếc bánh gato dâu tây đã làm xong đi ra. Bùi Tri Lễ cố tình khiêu khích:
"Chậm như rùa, cô là họ hàng nhà rùa à?"
Khương Thính Hạ nghiến răng, cố nén cơn muốn úp cả cái bánh lên mặt cậu ta. Vì được gặp Tiểu Lễ, cô tạm thời nhịn, nhưng vẫn có thể đáp trả:
"Cậu vội thế làm gì, vội đi đầu thai à?"
"Cô. . ." Bùi Tri Lễ nhất thời cứng họng, chỉ có thể hung hăng trừng mắt nhìn cô.
Khương Thính Hạ đặt chiếc bánh lên bàn trà trước mặt cậu:
"Cậu định khi nào thì đưa tôi đi gặp Bùi Tri Lễ?"
"Còn tùy tâm trạng của tôi! Nếu tôi thấy bánh này không ngon, tâm trạng tôi sẽ không tốt, vậy thì cô đừng hòng gặp cậu ta."
Bùi Tri Lễ lấy lại được chút thế chủ động, đưa tay dùng nĩa xắn một miếng bánh. Lớp kem trắng muốt điểm xuyết những trái dâu tây đỏ mọng, trông cũng bình thường, nhưng. . .
Bất kể là kích thước bánh, độ dày của lớp kem, hay vị trí đặt dâu tây, tất cả đều giống hệt như bánh mẹ làm!
Bùi Tri Lễ lập tức nếm thử một miếng, hương vị quen thuộc lan tỏa trong miệng. Cậu kinh ngạc nếm thêm một miếng nữa, đúng là hương vị trong ký ức của cậu!
Sao có thể?
Lẽ nào người phụ nữ này không chỉ phẫu thuật thẩm mỹ cho giống mẹ cậu, mà còn nắm rõ và học theo cả thói quen sinh hoạt và những việc bà biết làm?
Bùi Tri Lễ đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén:
"Sao cô lại biết làm loại bánh này, cô học từ ai? !"
Khương Thính Hạ không hiểu sao cậu ta lại hỏi vậy:
"Tự mày mò thôi, sao thế?"
"Đồ dối trá!"
Bùi Tri Lễ đứng bật dậy, ánh mắt căm thù nhìn cô:
"Nói! Rốt cuộc cô học từ ai!"
Khương Thính Hạ chẳng hiểu mô tê gì, không phải chỉ là một cái bánh gato nhỏ thôi sao, sao cậu ta lại đột nhiên nổi giận như vậy?
Khương Thính Hạ không kiêu ngạo cũng chẳng tự ti:
"Cậu quan tâm làm gì? Tóm lại bánh tôi đã làm rồi, cậu có nên đưa tôi đi gặp Bùi Tri Lễ không?"
Bùi Tri Lễ đột nhiên cười, nhưng đáy mắt không một chút hơi ấm:
"Được, tôi cho cô gặp cậu ta."
Khương Thính Hạ nhất thời vui mừng, nhưng đúng lúc này, điện thoại của Bùi Tri Lễ vang lên. Cậu nhìn thoáng qua tên người gọi trên màn hình, sắc mặt hơi thay đổi.
Cậu nhấc máy, không biết đầu dây bên kia nói gì, cậu lập tức đáp:
"Tôi qua ngay."
Thấy cậu định đi, Khương Thính Hạ vội vàng níu tay cậu khi cậu đi ngang qua:
"Này, cậu đi đâu đấy? Đã hứa đưa tôi đi gặp Bùi Tri Lễ cơ mà, cậu muốn làm chó à?"
Bùi Tri Lễ không chút khách khí hất tay cô ra, hung hăng nói:
"Cô lén học người khác làm cái bánh này, tôi còn chưa tính sổ với cô đâu! Muốn gặp Bùi Tri Lễ? Cứ chờ đi!"
Nói xong, cậu quay người bỏ đi.
Tên vô lại này!
Khương Thính Hạ đương nhiên không dễ dàng để cậu ta đi, cô định đuổi theo thì chủ quán xuất hiện. Thấy Bùi Tri Lễ vội vã rời đi, ông ngạc nhiên hỏi:
"Ủa, Bùi tiểu thiếu gia, đi rồi ạ? Có cần tôi gói bánh mang về cho cậu không?"
Bùi Tri Lễ như không nghe thấy, nhanh chóng rời khỏi tiệm bánh.
Chủ quán không hiểu chuyện gì, quay đầu lại thấy Khương Thính Hạ đang sững sờ tại chỗ, sắc mặt hơi tái đi, không khỏi hỏi:
"Thưa cô, cô sao vậy?"
Khương Thính Hạ không đáp mà hỏi ngược lại:
"Ông vừa gọi cậu ta là gì?"
Lúc này, tim cô như treo trên sợi tóc, chỉ mong được nghe câu trả lời mình muốn từ miệng chủ quán!