Lúc Bùi Nghiên Chu về đến nhà thì đã là sáng hôm sau. Anh không biết mình đã về bằng cách nào, cả người thất thần, mất hồn.

Người phụ nữ kia không phải Khương Thính Hạ, quả nhiên là đồ giả mạo, vậy mà anh lại từng có kỳ vọng vào kết quả xét nghiệm. Điên rồi, thật sự điên rồi!

"Chú Chung!"

Anh gầm lên, mắt đỏ ngầu.

Quản gia Chung thấy bộ dạng anh không ổn, trông có chút đáng sợ, vội vàng đi tới:

"Cậu chủ, cậu sao vậy?"

"Mang thuốc của tôi ra đây, nhanh lên!"

Quản gia Chung vội lấy lọ thuốc mà anh được kê ở khoa tâm thần bệnh viện ra. Bùi Nghiên Chu đổ ra cả vốc, nhét hết vào miệng rồi cố sức nuốt xuống.

Sau đó, anh ném lọ thuốc đi, như thể kiệt sức, ngã phịch xuống ghế sô pha.

Lúc này, Bùi Tri Lễ từ trên lầu đi xuống, thấy cảnh tượng trong phòng khách, ánh mắt lập tức trở nên khiêu khích, cố ý nói:

"Này, kết quả giám định thế nào, hài lòng chưa?"

". . ."

Đầu Bùi Nghiên Chu đau như kim châm, anh chẳng buồn để ý đến nó.

Nhưng Bùi Tri Lễ vẫn không buông tha:

"Này! Nói đi chứ, tôi có phải con ruột của ông không?"

Bộ dạng của nó đúng là đáng ăn đòn. Bùi Nghiên Chu bật mạnh dậy khỏi sô pha:

"Mày là do tao nhặt từ thùng rác về, là hàng khuyến mãi khi nạp card điện thoại đó, vừa lòng chưa? Tao nuôi mày mười tám năm là đã nhân từ lắm rồi, nếu mày không muốn ở lại cái nhà này thì cút ra ngoài!"

Bị anh mắng, Bùi Tri Lễ ngược lại càng thêm khoái trá, tiếp tục chọc tức anh:

"Tôi cứ thích ở đây đấy, ông làm gì được tôi?"

Mùi thuốc súng nồng nặc, quản gia Chung vội vàng khuyên can:

"Cậu Tri Lễ, nói ít thôi, cậu muốn chọc tức chết ba cậu à?"

Bùi Tri Lễ cười một cách độc địa:

"Đúng vậy, tôi chính là muốn chọc tức chết ông ta."

"Cậu Tri Lễ, cậu đừng nói nữa!"

Quản gia Chung cao giọng.

Bùi Nghiên Chu thật sự đau đầu, không thể đấu khẩu với đứa con ngỗ ngược này nữa, anh lại ngã xuống sô pha, không nói thêm lời nào. Nhìn dáng vẻ đau khổ của anh, trong lòng Bùi Tri Lễ dấy lên một cảm giác khoái trá méo mó.

Từ khi mẹ qua đời, nơi này càng ngày càng không giống một gia đình. Tất cả những điều này đều do một tay lão già Bùi Nghiên Chu gây ra, vậy thì ông ta phải gánh chịu mọi hậu quả!

Còn không biết xấu hổ đi xét nghiệm ADN, nghi ngờ nó không phải con ruột?

Tóm lại, nó sẽ không nói cho ông ta biết, sợi tóc tối qua không phải của nó, mà là của quản gia Chung. Tối qua nó đã nhân lúc quản gia Chung không để ý mà lén tráo đổi.

Chuyện này đủ để làm Bùi Nghiên Chu khó chịu mấy ngày, thật là hả hê!

. . .

Khương Thính Hạ vốn định phục kích bên ngoài nhà họ Bùi, biết đâu lại gặp được Bùi Tri Lễ để làm lại xét nghiệm ADN.

Thế nhưng cô đã đến đây từ sáng sớm, ngồi rình suốt hai ngày liền, đừng nói là Bùi Tri Lễ, ngay cả Bùi Nghiên Chu cũng không thấy bóng dáng.

Chẳng lẽ, bọn trẻ thường ngày không ở nhà, mối quan hệ giữa chúng và Bùi Nghiên Chu đã tệ đến mức này rồi sao?

Chẳng mấy chốc đã đến chiều tối, những đám mây rực lửa hiện trên bầu trời. Khương Thính Hạ lang thang không mục đích trên phố. Giờ này đang là giờ tan học, nhìn những học sinh cấp ba qua lại, không biết trong số đó có Tiểu Lễ của cô không?

Trường trung học Nhất Trung thành phố, học sinh túa ra như ong vỡ tổ từ cổng trường.

Bùi Tri Lễ đút một tay vào túi quần, được mấy tên đàn em vây quanh đi ra.

Ngoại hình và chiều cao của cậu quá nổi bật, tuy trông cà lơ phất phơ, ra vẻ học sinh cá biệt, nhưng vẫn rất thu hút sự chú ý. Nhiều cô gái không nhịn được mà liếc nhìn cậu, mặt đỏ tim đập.

Một tên đàn em tò mò hỏi:

"Đại ca, ba cậu thật sự định tìm mẹ kế cho cậu à?"

"Sao mày cứ thích khơi lại chuyện không vui thế?"

Một tên khác lấy lòng cười với Bùi Tri Lễ:

"Đại ca, đừng nói mấy chuyện đó nữa, tối nay đi đâu chơi?"

Bùi Tri Lễ đang định nói gì đó thì thấy bóng dáng quen thuộc ở phía xa, bước chân bỗng chốc dừng lại.

"Đại ca, sao vậy?"

Bùi Tri Lễ hất cằm, ra hiệu cho họ nhìn về phía trước:

"Thấy người phụ nữ đó không? Chính là bà ta muốn làm mẹ kế của tao."

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play