Mọi người cũng thi nhau gắp thức ăn cho Khương Thính Hạ, chẳng mấy chốc bát của cô đã chất đầy như một ngọn núi nhỏ, cô dở khóc dở cười:
"Đủ rồi, đủ rồi, đừng gắp cho em nữa, em không ăn hết đâu."
Khương Kỳ Tinh nhìn cảnh tượng hòa thuận vui vẻ này, rồi lại nhìn bát của mình đã trống không, trong lòng bỗng thấy rất khó chịu.
Cậu cầm đũa lên, lẳng lặng ăn, vừa nghe họ nói cười vui vẻ với người phụ nữ kia. Đặc biệt là khi Khương Tuế Tuế kể chuyện vui ở trường, dáng vẻ cười tươi của cô ta càng khiến cậu thêm bực bội!
Khương Thính Hạ vẫn luôn chú ý đến cậu. Cậu im lặng, hoàn toàn tách mình ra một thế giới khác.
Dù sao đây cũng là con trai mình, là cậu bé ấm áp từng nói "yêu mẹ nhất", cô thực sự không nỡ nhìn cậu như vậy, nên lại mỉm cười nói với cậu:
"Tiểu Tinh, con phải ăn nhiều vào, tuổi của con đang là tuổi lớn, cần phải bổ sung đủ dinh dưỡng."

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play