Lời nói ấy vừa thốt ra, đám đông vốn đang xì xào bàn tán xung quanh bỗng chốc im bặt. Ngay cả Quyền Chính Dương, người vừa nghe thấy động tĩnh chuẩn bị ra xem xét, cũng khựng lại ở cửa ra vào, trên mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Phong Vân Minh theo bản năng muốn lên tiếng giải thích, nhưng lực đạo truyền đến từ cánh tay khiến cậu khẽ liếc mắt. Những ngón tay của cô nữ sinh siết chặt cánh tay cậu, đầu ngón tay trắng bệch, ánh mắt tràn đầy sự bất an.
Người đàn ông mặc vest ở phía đối diện là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng.
"Em nói gì cơ? Em có biết mình đang nói gì không? Em dám thề hẹn riêng với người khác, em phải hiểu nếu bố mà biết chuyện này..."
"Anh đừng có nhắc bố!" Cô nữ sinh đột nhiên bùng nổ, "Em ghét nhất là anh và bố, lúc nào cũng vì chuyện này chuyện kia mà quản thúc em! Nếu hai người muốn như thế, ban đầu vì sao lại đưa em ra nước ngoài học? Cứ để em ngu muội làm một cô gái cổ hủ ngoan ngoãn chẳng phải tốt hơn sao? Hai người dựa vào cái gì mà quản em thích ai, dựa vào cái gì mà quản em hẹn hò với ai?"
Người đàn ông sững sờ một lát, từ từ tháo kính, dùng ngón tay ấn mạnh vào sống mũi, dường như muốn mượn đó để xoa dịu cảm xúc trong lòng. Sau một lúc lâu, anh mới bình tĩnh lại, thay bằng một giọng điệu ôn hòa, nhẹ nhàng nói: "Anh Lan, em đừng làm loạn nữa. Chúng ta về nhà nói chuyện từ từ."
"Em không có làm loạn! Anh nghe rõ lời em nói chưa? Em chán ngán với sự kiểm soát của hai người rồi!"
"Anh nghe rõ rồi, anh biết rồi, là anh sai, anh không nên kích động như vậy." Giọng điệu của anh đầy vẻ ôn hòa và nhượng bộ, "Em nói xem, anh phải làm thế nào em mới nguôi giận?"
"Vậy anh xin lỗi đi. Trình Gia Hựu!"
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT