Lăng Xuyên lớn lên cũng không tồi, Phong Vân Minh cũng không quá ngoài ý muốn việc Quyền Chính Dương sẽ cho anh làm hầu bàn. Dựa theo những gì Quyền Chính Dương nói, băng vải trên đầu Lăng Xuyên tương đối chướng mắt người khác, nếu miệng vết thương nhanh chóng tốt lên, sẽ nhìn thuận mắt hơn càng nhiều.
Lúc ấy Phong Vân Minh đang ngồi ở phòng thay đồ sửa sang lại tóc, Quyền Chính Dương nói xong mấy câu đó, như là lo lắng cậu hiểu lầm cái gì, liền vội vàng nói bổ sung: "Nhưng đương nhiên là tiểu Minh của chúng ta lớn lên đẹp nhất! Không ai có thể sánh được với cái nhan sắc này!"
Quyền Chính Dương luôn có thể từ đề tài này xọ qua đề tài khác, cũng chẳng cần người khác phải đáp lại lời, chính anh ta cũng có thể dong dài nói chuyện cả một buổi. Quả nhiên, Phong Vân Minh còn chưa kịp mở miệng, anh ta lại cằn nhằn về Lăng Xuyên: "Vẻ mặt thì cứ đơ ra, như chưa bao giờ giao tiếp với ai vậy, lông mày quá đen, lát phải tỉa bớt đi... Ôi trời, thân hình này của cậu to quá, không tìm được chiếc áo sơ mi nào vừa cả, người cậu lại còn có sẹo nữa, ảnh hưởng đến tổng thể hình tượng quá."
Nhớ lại lần đầu gặp Quyền Chính Dương, anh ta dường như chẳng chê bai gì mình cả. Phong Vân Minh nghe những lời này, còn lo Lăng Xuyên sẽ cảm thấy buồn bực, trước khi ra ngoài còn cố ý nhìn anh ấy một cái, nhưng thấy vẻ mặt anh vẫn bình thường, như thể không hiểu Quyền Chính Dương đang nói gì.
Hệ thống đánh giá: "Người ngốc có phúc của người ngốc."
Xét thấy mấy ngày gần đây hệ thống mắc "bệnh nghề nghiệp" quá nặng, Phong Vân Minh cũng không dám tùy tiện đáp lời.
Vốn dĩ Phong Vân Minh cần đứng ở cửa tiếp tục làm "bộ mặt", nhưng những ngày này, với danh tiếng "có một người phục vụ cực kỳ đẹp trai" được lan truyền, cậu không cần phải lúc nào cũng túc trực ở cửa nữa.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT