“A nương a, này lão bà tử đầu óc không thành vấn đề đi!?” Trần Ngư vừa nghe nàng nói, thiếu chút nữa tức bạo — Trần Yến cùng người ta còn chưa thành thân, sao có thể quản như vậy?
“Nương, ngươi nói bậy gì đó? Yến nhi vẫn còn là một hài tử thôi,” Trần Đông Sinh tức giận quát lớn. Trong lòng hắn đối với mẫu thân vốn còn chút tình cảm, giờ phút này gần như biến mất sạch. Hắn nào biết, từ khi trong lòng thật sự lạnh lẽo với mẫu thân, hắn sẽ làm ra chuyện gì tiếp theo.
“Đã đính hôn rồi, còn nói hài tử gì nữa! Hiện tại hay rồi, đời này nàng gả không được, ngươi mau đem nàng cho xuất gia đi, thừa lúc tuổi còn nhỏ, đưa vào chùa miếu thì còn kịp!” Hồ thị nói giọng vô cùng bình tĩnh, tựa hồ tất cả đều là suy tính cho Trần Yến, nhưng lời ấy vừa rơi xuống khiến tất cả mọi người đều nghẹn thở.
Đem Trần Yến đưa vào chùa miếu, đó chẳng phải thật sự bỏ rơi nàng sao?
Trong mắt Trần Đông Sinh là khiếp sợ lẫn không tin nổi, còn trong lòng Trần Ngư lại dấy lên hận ý —— sau khi nàng trọng sinh, Trần Yến lúc nào cũng giữ gìn bản thân, yêu thương nàng muội muội này thật lòng, cho nàng cảm nhận được chút ấm áp thân tình mà trước nay thiếu thốn. Giờ Hồ thị lại muốn hủy hoại nàng, quả thật quá độc ác.
Dù sao, Trần Yến cũng phải gọi bà một tiếng nãi nãi, hơn nữa còn là ruột thịt, vậy mà bà ta lại xuống tay tàn nhẫn đến thế, thật sự quá nhẫn tâm.
“Nương…” Trần Đông Sinh vừa há miệng muốn phản bác, thì từ trong phòng Lâm thị đã lao ra, hai mắt đỏ hoe, ánh nhìn sắc bén căm hận chiếu thẳng vào Hồ thị, lạnh lùng thốt: “Ngươi dám động vào con gái của ta, ta liều mạng với ngươi!”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT