“Được rồi, đều là người một nhà, đừng náo loạn. Đông Sinh, mau đi mời đại phu tới xem cho Tiểu Ngư một chút, trì hoãn thì bỏ lỡ thời gian chữa trị cho hài tử!” Trần lão đầu rốt cuộc cũng lên tiếng, chỉ là giọng nói mang chút cứng nhắc.
Trần Đông Sinh biết, kia là chính nương mình, y không thể thật sự đi báo quan, cũng không thể đánh bà một trận. Chỉ có thể áy náy nhìn Lâm thị, lại càng đau lòng nhìn Tiểu Ngư, trong lòng cảm thấy chính mình làm cha thật quá vô dụng.
Hồ thị thấy thế, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm. Lúc bị Trần lão đầu kéo đi, trong miệng còn lẩm bẩm:
“Nuôi nhi tử chẳng khác nào nuôi chó, ít nhất chó còn biết sủa vài tiếng…”
“Nương.” Ôm Tiểu Ngư trong lòng, Trần Đông Sinh đột nhiên gọi lại, giọng cực kỳ đè nén mà lạnh lùng:
“Ngươi lấy đi trong nhà chỉ có bốn mươi văn, ta cũng không cần ngươi trả lại. Coi như năm nay cho cha mương một bộ quần áo. Ta sẽ đi mượn một đấu lúa mạch cho ngươi, từ nay về sau, tam phòng ta cùng phụ thân, coi như đã thanh toán xong!”
“Ngươi… có ý gì?” Hồ thị run lên, xoay người hung hăng chất vấn.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT