Biết rõ chuyện này, bị Tiểu Ngư cất giấu trong lòng, nhưng lúc này, điều quan trọng nhất vẫn là chuyện ướp cua…
Ngay khi Tiểu Ngư còn đang ngẩn người suy nghĩ, thì Trần Hải – vốn có tật tham ăn – đã nhanh tay lén bắt một con cua nhỏ trong bình, nhét thẳng vào miệng.
“Ngươi đúng là đồ tham ăn! Ai giành với ngươi chứ? Cái này có ăn được hay không còn chưa rõ mà đã nuốt bậy nuốt bạ. Nhỡ ăn hỏng bụng thì có khóc cũng vô ích!” – Trần Yến thấy thế liền nổi giận, bước lên giáng cho Trần Hải một cái tát rõ đau. Nụ cười ăn ngon trên mặt hắn lập tức biến thành vẻ đau đớn không chịu nổi. Con cua trong miệng cũng rớt ra, hắn ôm đầu kêu lên:
“Tỷ, sao tay tỷ nặng thế, có thù oán gì với ta à? Đau chết mất!”
“Xì!” – Tiểu Ngư thấy bộ dạng chật vật ấy thì không nhịn được bật cười, còn đưa tay vỗ vỗ lên mặt mình nhỏ, trêu chọc:
“Đồ tham ăn, mất hết mặt mũi!”
“Hay quá ha, Tiểu Ngư, ngươi còn cười nhạo ta!” – Trần Hải nghe xong không chịu nổi, liền nhào tới muốn cù lét nàng. Tiểu Ngư lập tức hét lên một tiếng:
“A! Nương ơi! Cứu mạng với!”
“Tiểu Ngư làm sao thế? Làm sao thế?” – Lâm thị đang bận làm việc nghe thấy tiếng con gái kêu thất thanh, vội vàng bỏ dở việc chạy tới. Thấy Tiểu Ngư chạy bổ vào lòng, bà liền ôm chặt lấy con, lo lắng hỏi dồn:
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT