Chưởng quầy phu nhân đang ôm Tiểu Viên, vừa chơi vừa đáp lời chẳng để tâm:
“Cha nuôi ngươi đang ở hậu viện đó.”
“Hậu viện?” Trần Ngư hơi ngạc nhiên, “Cha nuôi lúc nào lại phải tự mình lăn vào hậu viện làm gì thế?”
Phu nhân thở dài, nói:
“Có người đem tới cả đống vịt hoang, nhét đầy hậu viện luôn. Ăn thì ăn không hết, nuôi cũng không xong. Vịt hoang lại còn biết bay, sơ sẩy một cái là chạy hết. Giờ cha nuôi ngươi đang đau đầu ở đó.”
Nói thế nhưng bà vẫn cứ mải mê ôm cháu nuôi mềm mại đáng yêu, con dâu với con trai thì đi kinh thành hết rồi, ôm cháu nội cũng không được, đành ôm cháu đỡ thèm vậy.
Trần Ngư nghe đến hai chữ “vịt hoang”, mắt sáng rỡ. Nàng lập tức quẳng con cho Hoàng thị bế, rồi lon ton chạy thẳng ra hậu viện. Mọi người thấy vậy cũng tò mò kéo nhau đi xem náo nhiệt.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play