Vài ngày sau, đứa bé vốn đỏ hồng khúc khích đã trở nên trắng trẻo, đáng yêu. Đôi mắt tròn xoe còn chưa nhìn rõ được vật gì, cứ đảo qua đảo lại, tựa hồ như đang nhận ra người, thỉnh thoảng còn mỉm cười ngây ngô khiến ai nấy đều muốn nhào đến cắn yêu mấy cái. Trần Ngư ôm không nỡ buông, chỉ là Lâm thị suốt ngày lải nhải nhắc nhở: “Ở cữ không được ngồi lâu, ôm lâu, kẻo sau này đau lưng, mỏi tay.” Nàng nghe lời, đành giảm bớt.
Thế nhưng, hài tử lại tinh ranh, đã quen hơi ấm trong ngực nương, hễ rời ra liền khóc đỏ cả mặt. Cả nhà xót xa, cuối cùng đành thay phiên nhau ôm, làm Trần Ngư vừa thương vừa buồn bực.
Ban đầu nàng còn muốn thử “mỹ thức giáo dục”, dạy con tự lập từ nhỏ, kết quả chưa bắt đầu đã hoàn toàn thất bại. Nhớ lại kiếp trước, có khuê mật cũng từng hùng hồn nói không ôm, không dỗ, để con tự lớn trên giường. Kết quả chưa đầy tháng, đứa nhỏ gào khóc đến náo loạn, nàng kia cũng chịu thua, ngày ngày ôm con như ai. Trần Ngư nghĩ đến đó liền thấy da đầu tê dại — hóa ra ai cũng giống nhau cả thôi.
Đến tiệc đầy tháng, trong ngoài náo nhiệt tưng bừng. Chu Thanh và Trần Ngư đặt tên cho con, nhũ danh là Thịt Viên, đại danh Chu Tử Mặc. Một buổi tiệc mà tiểu tử đã được không ít quà, tuy không quá quý giá, nhưng đều là lòng yêu thương chân thành: nào vòng bạc nhỏ, nào khóa bạc xinh xinh… khiến Trần Ngư vừa cảm động vừa thở dài. Vì mới đầy tháng, Lâm thị không cho nàng ra ngoài, bắt ở thêm ít ngày, nàng đành ngoan ngoãn nghe theo. Cũng may đang là mùa đông, bằng không chắc nàng phát điên mất.
Sau khi sinh, mọi chuyện của nàng đều xoay quanh con. Đến khi con được bốn tháng, biến cố nối tiếp xảy ra: Hồ thị rồi Chu lão thái lần lượt ra đi, cách nhau chưa đầy nửa tháng, khiến Lâm thị cùng Trần Đông Sinh lo liệu tang sự đến hốc hác cả người. Hồ thị đáng tiếc nhất là chưa kịp gặp Trần Khang, mang theo niềm nuối ấy xuống mồ.
Trong giây phút cuối đời, Trần Ngư đã nắm tay, hứa sẽ chăm sóc Trần Khang cho nàng. Hồ thị mở đôi mắt đục mờ nhìn nàng hồi lâu, rồi mới an lòng nhắm mắt xuôi tay.
Tiểu thịt viên tròn sáu tháng, trắng trẻo mũm mĩm, ai nhìn cũng thấy đáng yêu. Thấy người là hắn cười khanh khách, khiến tâm trạng nặng nề của Trần Đông Sinh và Lâm thị cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play