“Làm gì còn nữa đâu,” Tiểu Ngư lẩm bẩm, giọng đầy tiếc nuối, “số đó là ta lén giấu lại được một ít, ngay cả tỷ tỷ cũng không hay. Nếu như để nãi nãi biết được, chắc chắn mắng chết ta mất!”
Nghĩ đến lúc mình trốn trốn tránh tránh làm ốc tương, y như tên trộm lén lút trong bếp, Tiểu Ngư chỉ thấy trong lòng buồn bực không thôi.
“Thôi nào, đừng buồn nữa,” Trần Đông Sinh xoa đầu nàng, dịu giọng nói:
“Giờ nhà ta đã phân riêng rồi, muốn làm gì thì làm, nãi nãi cũng chẳng thể quản nổi nữa.”
“Đúng đó! Tiểu Ngư, ngày mai chúng ta ra bờ biển nhặt ốc tiếp nha?” – Trần Hải phấn khích đề nghị. Hắn thật lòng thích món ốc tương kia, nghĩ tới mùi vị ấy mà nước miếng đã suýt trào ra.
Cũng chẳng trách Trần Hải lại thèm đến thế — trước kia ăn cùng Hồ thị, ngay cả cá khô cũng bị chia sẻ keo kiệt, huống gì những thứ khác. Hôm nay được ăn no bụng, lại còn ngon miệng, đúng là lần đầu tiên trong đời hắn thấy thỏa mãn đến vậy.
“Đi thì đi.” – Lâm thị từ trong bếp vừa thu dọn chén đũa vừa cười nói:
“Ốc biển mà nhặt được nhiều, sợ là ống trúc nhà ta không đủ dùng. Để cha các ngươi lên núi chặt thêm ít trúc về, tiện thể làm thêm vài vại ốc xào nữa!”
Hương vị ốc xào được cả nhà yêu thích, làm nhiều chút cũng đáng.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT