Trần Ngư vẫn luôn nhìn chăm chú vào biểu tình của bà, thấy trong mắt bà hiện lên thật nhiều không nỡ cùng bất đắc dĩ, biết rõ sâu trong lòng bà vốn không muốn phân gia, rốt cuộc đó chính là nguyện vọng của Lâm lão đầu. Đối với người đã khuất mà nói, sợ nhất chính là điều này.
Chu lão thái đã mở miệng, mặc cho Lâm Tài Hữu có bao nhiêu không tình nguyện, cũng không thể không đáp ứng. Yêu cầu của Chu lão thái là: nếu đã muốn phân gia, liền ngay hôm nay giáp mặt phân rõ, về sau ai lo phận nấy, không còn được nhắc lại, để từng người yên ổn.
Trần Ngư cùng Lâm thị ở bên cạnh bầu bạn, còn Lâm Tài Hữu thì đem tình trạng trong nhà nói ra rõ ràng. Đại khái là: bạc trong nhà còn sót lại chẳng nhiều, ruộng đất thì nhiều nhưng phần hoang bỏ cũng không ít, lại còn nợ thuê với người ngoài, cần phải tính toán lại cho chu toàn…
Lời chưa dứt, đã có kẻ kháng nghị:
“Trong nhà sao lại còn ít bạc như thế? Lúc trước đại bá làm tang sự, dùng bạc phung phí chẳng ít. Nếu thật sự không còn bạc, thì khi ấy vì cớ gì phô trương đến vậy?”
Ý bọn họ, chính là muốn phân gia sớm, bởi tưởng có thể chia được nhiều của. Nào ngờ giờ nghe ra, bạc chẳng chia bao nhiêu, một lượng cũng khó đến tay. Vậy phân gia để làm gì?
Lâm Tài Hữu nhìn lũ tiểu bối như hổ rình mồi, trong lòng chua xót, càng thêm chắc chắn: nhà này sớm phân ra thì hơn, nếu không sớm muộn gì cũng trở mặt.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT