“Mấy thứ này tất có người cần, nhưng mà Tiểu Ngư… muốn làm hàng khô với số lượng lớn, chỉ e khó thành.” Chu Thanh tuy chẳng phải người thôn Nam Ngư, song tình hình nơi đây, hắn nắm rõ phần nào.
“Vì sao lại vậy?” Tiểu Ngư chau mày hỏi.
“Nguyên nhân chính là ở thời tiết. Nàng thử nghĩ xem, nếu gặp mưa dầm gió lớn, hàng phơi ra chẳng mấy chốc sẽ bốc mùi, chẳng ai dám lấy. Lại thêm nguồn cá nơi này vốn đã thất thường, khi có khi không, sinh ý đứt quãng, làm ăn cũng khó bề bền lâu.” Chu Thanh vốn đi nhiều nơi, càng thấy rõ thuyền chài nơi đây lạc hậu. Muốn đưa kỹ thuật tiên tiến về, dân làng chưa chắc chịu thuận theo.
Người nơi đây sống nhờ biển đã mấy đời, quen cách làm cũ. Nếu bắt ép đổi thay, chẳng những không cảm kích, ngược lại còn oán hờn.
“Ca ca nói chẳng sai. Tẩu tử, kế này e không ổn. Nếu chẳng khéo, vất vả một phen, lại uổng công vô ích.” Chu Tuyết lo lắng khuyên nhủ, sợ tẩu tử cố chấp, đã quyết thì khó mà lay chuyển.
Chu Thanh cũng gật đầu: “Không sai, ta cũng nghĩ vậy. Thực ra, cái gọi là buôn bán, chỉ cần đem được hàng ra ngoài, có người muốn mua, có thể tiếp nhận thì tốt rồi. Sao nhất định phải theo đuổi quy mô lớn? Lợi thì lợi thật, nhưng nguy cơ cũng chẳng nhỏ.”
Nghe thế, trong lòng Tiểu Ngư thoáng gợn sóng. Đúng như Chu Tuyết nói, vốn liếng đâu dễ mà gom, lại phải bận bịu lo toan, liệu có ổn chăng? Huống hồ, nơi đây làm sao so được với chốn khác?
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT