“Nhưng nếu Trần Dũng tay trắng rời Trần gia, hết thảy sản nghiệp đều lưu lại cho con cái, ngươi chỉ cần hắn ở bên ngươi là đủ rồi. Một khi đã như vậy, chẳng lẽ ngươi còn để tâm hắn có bạc hay không? Khi xưa, tẩu tử ta cũng chính là như thế mà gả vào… Ngươi nếu thật lòng, ta tin tẩu tử nhất định sẽ cảm động thay ngươi.”
Câu cuối cùng kia, chan chứa ý châm chọc.
“Cô cô… nàng lừa ta, phải không?” – Chu Cúc nhi như sét đánh ngang tai, không ngờ sản nghiệp Trần gia lại đều thuộc về Trần Ngư. Điều này hoàn toàn trái ngược với ý nghĩ ban đầu của nàng.
Nàng vốn tính toán: dẫu có thế nào, chỉ cần được cửa hàng trên trấn, vậy cũng coi như ổn. Nhưng nay tất cả chỉ là hư không, khiến nàng lập tức lâm vào thế lúng túng khó xử.
“Trần gia nếu không có Tiểu Ngư, vẫn là cảnh khốn cùng ảm đạm như ngươi từng thấy. Cho nên, Cúc nhi, chớ vọng tưởng bước vào cửa này, bởi Trần gia hoàn toàn chẳng giống với điều ngươi tưởng tượng…” – Chu thị hiểu rõ ý Trần Ngư, liền nghiêm giọng nhìn chất nữ: – “Trần gia coi trọng một lòng, ngươi không thấy lạ sao? Tam phòng dù phân ra, nhưng phàm chuyện gì cũng nương tựa lẫn nhau. Chúng ta muốn đồng tâm hiệp lực, chứ không phải kẻ này lừa kẻ kia, bụng dạ toàn toan tính. Ngươi hiểu chăng?”
Chu gia vốn thiếu điều ấy. Ca ca nhiều, song ai lo phận nấy, chỉ một chút lợi lộc cũng đủ gây ầm ĩ, quyền thế thì nhận tiền chứ chẳng nhận người. Ban đầu còn ra vẻ lo cho muội muội, nhưng thấy Trần gia chẳng khấm khá lên được, họ liền mặc kệ. May mà nàng gả sang Trần gia được yên ổn, nếu không, có lẽ chính ruột thịt cũng chẳng thèm đoái hoài.
Chu Cúc nhi vẫn chẳng gật đầu, trong lòng chưa chịu buông bỏ.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT