“Ba!” Nhìn dáng vẻ đáng yêu mà hờn dỗi của Tiểu Ngư, Chu Thanh nhịn không được cúi hôn nàng một cái, cười nói:
“Hảo, ta không trêu nàng nữa. Thân mình còn đau lắm không?”
“Chàng nói xem?” Bị hắn hỏi vậy, Tiểu Ngư trừng mắt một cái, trong lòng lại nhớ đến chuyện đêm qua bị hắn ăn sạch sẽ, thân thể vẫn ê ẩm, mặt liền ửng hồng, giận dỗi trách:
“Rõ ràng ta đã xin tha, vậy mà ngươi còn chẳng chịu buông tha. Giờ trên người ta lấm tấm vết, nếu để ai thấy được, chẳng phải bị người ta chê cười sao!”
“Ai dám cười nàng chứ? Trong nhà ngoài chúng ta cũng chỉ có Tuyết Nhi. Nếu con bé dám cợt nhả, nàng cứ lấy uy tẩu tử ra mà dọa cho nó một trận, xem nó còn dám hay không.” Chu Thanh vừa ôm nàng vừa bày mưu tính kế, trên mặt đầy ý cười xấu xa.
“Chàng nói bậy gì đó?” Tuy miệng trách, nhưng trong lòng Tiểu Ngư lại thấy ấm áp. Nàng không giãy dụa, chỉ để mặc hai thân nhiệt quyện lấy nhau. “Ta mà thật làm thế, con bé chạy đi méc với Trần gia, ta còn có ngày yên ổn sao? Nhà này vốn thiếu trưởng bối, ta lại lấy thân phận tẩu tử mà bắt nạt muội muội, chẳng phải là tự chuốc phiền à?”
“Hà hà, nói giỡn thôi. Ai mà chẳng biết nàng đối đãi Tuyết Nhi như ruột thịt, ngay cả ta nhìn cũng còn ghen tị đây này.” Chu Thanh bật cười, đưa tay chạm nhẹ mũi nàng. Sau đó nghiêm túc nhắc nhở: “Nhanh đứng dậy thôi, đã quá ngọ rồi. Chậm nữa Tuyết Nhi thật đến gõ cửa đấy.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT