Mặc kệ trong lòng Lâm thị có bao nhiêu oán hận, Trần Ngư vẫn thấp thỏm không yên, chỉ thấy Râu Xồm quất mạnh roi ngựa, làm con ngựa phóng nhanh như bay chạy thẳng đến y quán.
“Đại phu, đại phu……” Lâm thị ôm Trần Ba lảo đảo bước xuống xe ngựa, hoảng loạn hô to, khiến Trần Ngư càng thêm lo lắng. Nàng lại đang bế Trần Đào trong lòng, căn bản không thể giúp được gì.
“Đưa Đào nhi cho ta,” Chu Thanh thấy Trần Ngư rối rắm, liền đưa tay bế lấy Trần Đào, rồi mím môi bảo: “Nàng đi giúp nương, ta đi báo tin cho cha và đại bá, miễn cho bọn họ còn chạy khắp nơi tìm loạn.”
“Ừ!” Trần Ngư sảng khoái gật đầu, không hề làm bộ. Lúc này, an bài như vậy quả thực thích hợp nhất.
Đại phu vốn có chút giao tình với Trần Ngư, lại từng lĩnh giáo qua bản lĩnh của nàng, nên không dám chậm trễ, cũng không dám coi thường. Nhìn thấy Lâm thị ôm hài tử chạy vào, hắn lập tức đứng dậy hỏi:
“Hài tử làm sao vậy?”
“Hài tử hôn mê, không biết là đói mà ngất hay bị người hạ dược, xin ngươi xem giúp, có nghiêm trọng hay không!” Trần Ngư bước lên đáp, khẩn trương nhìn hắn.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play