Một đêm dày vò, Trần gia sốt ruột không chờ nổi, mang theo tranh vẽ Trần Ba dán khắp nơi. Trong thôn ai nấy cũng biết tin Trần Ba mất tích.
Có người thật lòng giúp đỡ tìm kiếm, nhưng cũng có kẻ hả hê, châm chọc Trần Đông Sinh là “cây to đón gió”, nuôi con mà để bị bắt cóc.
Trần Ngư nghe đủ loại lời đồn, nhưng coi như gió thoảng. Chỉ tiếc có những kẻ không biết điều, cứ phải chọc ngoáy, khiến nàng không thể yên.
Vì lo cho Lâm thị, nàng không đi xa, chỉ loanh quanh trong thôn dán tranh. Chu Thanh mang tranh sang thôn bên, Trần Đông Sinh và người nhà lại chạy ra bến tàu.
“Ngư nhi này, em trai ngươi tìm thấy chưa?” Người hỏi chính là Lưu Vương thị – kẻ vốn có hiềm khích với Trần Ngư. Nghe tin song sinh nhà họ Trần mất một đứa, bà ta hớn hở như mở hội, nghĩ thầm: báo ứng đến rồi.
Hừ, cứ tưởng mình giỏi lắm, giờ khổ sở cũng đáng đời!
Trần Ngư không phải ngốc, ai tốt ai xấu nàng đều nhìn rõ, chẳng buồn đáp lời. Với loại đàn bà thích gây chuyện, nàng không có tâm tư để ý. Lúc này, tìm được Trần Ba mới là quan trọng nhất, còn lại đều không đáng nhắc tới.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT