“Không phải, rõ ràng là bánh nhân mặn…!”
“Ta lại thấy là bánh nhân ngọt mới đúng!”
Mọi người ai nấy đều khăng khăng ý kiến của mình, không ai chịu nhường ai. Chỉ riêng Trần Ngư vẫn bình thản mỉm cười, chẳng bị ảnh hưởng chút nào.
“Là ngọt, đúng không?” – bỗng nhiên Chu Tuyết, từ nãy giờ vẫn im lặng, liền mở lời, khóe miệng nở nụ cười:
“Tiểu Ngư tỷ tỷ thích ăn cay nhất, mà ghét ngọt nhất. Thế nên ta đoán tỷ tỷ vừa ăn hẳn toàn bánh trôi nhân đường rồi phải không?”
“... Ngươi đúng là lợi hại thật đấy!” – Trần Ngư trố mắt nhìn Chu Tuyết thật lâu, cuối cùng chỉ biết buồn bực thốt lên. Từ khi nào, con bé này lại hiểu mình tường tận đến thế?
“Thật sự là nhân đường ư?” – Nhiếp Tình tò mò, cầm lấy chén trong tay tiểu Ngư. Bên trong còn sót nửa viên bánh, quả nhiên khi cắn ra thấy toàn đường trắng, nàng không nhịn được mà gật gù khen ngợi Chu Tuyết. Câu khen đó làm Chu Tuyết đỏ mặt vì ngượng.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT