“Hắc hắc, không cần, chỉ cần Tình tỷ tỷ bình an vô sự thì tốt rồi!” Tiểu Ngư vội xua tay, bị dọa đến giật nảy cả người. “Đúng rồi, Râu Xồm thúc thúc, vừa rồi ngươi nói triều đình ban phát khen thưởng... có thật sự có việc này không?”
“Việc này có thể đem ra giỡn sao?” Râu Xồm trợn mắt liếc nàng một cái, rồi nghiến răng oán hận nói: “Kẻ nào ăn gan hùm mật gấu, dám nuốt chửng cả ban thưởng của Hoàng thượng, chờ ta tra rõ, tất phải lột da hắn một tầng không tha.”
“A!?” Sát khí tràn ngập trong giọng Râu Xồm, làm Tiểu Ngư kinh hãi đến ngây người.
Râu Xồm giải thích cho Tiểu Ngư, lần này hắn tới Bắc Ngư trấn là để thu mua bột khoai lang của nàng. Bởi vì nơi khác đều làm không thành, dù có làm ra thì tạp chất nhiều, mùi vị chẳng ra gì, nấu ngọt canh cũng không được người ưa chuộng. Cho nên hắn mới đích thân đến nơi này, lại còn muốn nhân tiện lấy thêm ít nham y các loại...
Mấy việc đó đều là chuyện nhỏ. Chỉ có điều trong lòng Tiểu Ngư lại nặng trĩu, cứ nhớ mãi mấy món ban thưởng vốn nên thuộc về mình. Nghĩ đến những thứ đó nếu sớm nằm trong tay, hiện tại nhà mình đâu đến nỗi túng quẫn như thế này.
Dẫu vậy, đối với sinh ý tự đưa tới cửa, nàng vẫn hăng hái tiếp nhận. Nàng thúc giục Trương thị dẫn theo phụ nữ và trẻ nhỏ trong thôn ngày đêm gia công cho kịp, vì Râu Xồm cũng chẳng ở lại được bao lâu...
Chuyện ban thưởng, Râu Xồm bảo phải đợi đến khi hắn hồi kinh tra rõ ràng mới có thể cho nàng tin tức. Hiện tại, hắn cũng không nói được.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play