Hồ thị ở trong nhà tác oai tác phúc đã quen, mọi người cũng dần xem nhẹ Trần lão đầu. Lúc này ông mở miệng, lại khiến cả nhà ngẩn người.
“Chính là, ngươi chẳng phải còn có thân thích bên kia sao? Thế nào cũng nên ra tay giúp một chút chứ?” Chu thị vốn nhìn Trần thị không vừa mắt, lúc trước còn chèn ép con dâu mình. Cũng may khi đó còn có tiểu Ngư giúp giải vây, nhưng thế lại thành vả vào mặt bà, từ đó về sau với Trần thị càng chẳng có sắc mặt tốt, lời nói cũng mang đầy châm chọc.
Đối diện ánh mắt dò xét của mọi người, Trần thị há miệng cả buổi mới ấp úng:
“Bọn họ đều chạy tán loạn, trở về cũng thê thảm lắm, chỗ đó nào có thể giúp ta.”
Nàng cũng không nói ra chuyện lần trước đi mượn bạc. Ngày thường còn cười nói xưng huynh gọi đệ, khách sáo nịnh hót, nhìn thì tưởng hòa khí. Giờ nghĩ lại, chỉ thấy chính mình buồn cười.
“Nhà ta cũng chẳng giúp được ngươi, mau trở về mà lo cho hài tử với nam nhân đi.” Trần lão đầu xua xua tay, trong mắt lóe lên một tia cảm xúc khó hiểu, chẳng ai nhận ra.
Thấy ở nhà mẹ đẻ không cầu được gì, mắt Trần thị đảo một vòng, bèn nhìn sang Hồ thị:

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play