Ngày đầu tiên làm việc, Lâm thị chuẩn bị thịt mỡ để lọc dầu, dùng tóp mỡ làm mỡ trộn cơm, lại hầm canh cải mai khô, xào thêm một dĩa rau xanh, còn có một nồi cá rau trộn, xem như cơm chiều của cả nhà.
“Thuận Tử bọn họ đều nói cơm trưa ăn rất ngon, buổi chiều làm việc càng ra sức,” sau một ngày mệt nhọc, Trần Đông Sinh trở về ăn cơm, nằm trên giường cùng Lâm thị chuyện trò.
“Chúng ta lần đầu tiên xây nhà, cũng không biết trong nhà người khác thế nào, nên lòng ta vẫn có chút lo lắng,” Lâm thị nghe hắn nói vậy, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn.
“Nghe Tôn Vượng kể, bọn họ ở đại bến tàu làm việc, một ngày chỉ được 30 văn, cực khổ mà ăn cũng chỉ màn thầu với ngũ cốc. Cho nên hôm nay nhìn đồ ăn nhà ta, ngoài miệng bọn họ cứ bảo khách khí quá.” Nhớ lại cảnh ấy, hắn cũng bật cười.
“Hà hà, nhà ta có ra bao nhiêu đâu, chỉ mua chút thịt, còn mấy con cá tạp thì tiện nghi, có hai văn tiền. Rau xanh là Ngọc Nhi cho, tính ra hôm nay cũng chỉ tốn mười mấy văn. Làm cho bọn họ ăn ngon để ra sức làm việc, cũng đáng lắm!” Thật ra, Lâm thị làm vậy chủ yếu cũng muốn cho Đông Sinh ăn tốt hơn.
Ngày đầu tiên Đông Sinh gọi người tới làm việc, bên ngoài nhìn thì ai cũng không nhận ra. Nhưng tối về, mấy bà nương trong nhà hỏi, bọn nam nhân kia lại không biết giấu, nói ra hết. Ngày hôm sau, chuyện này liền lan khắp nơi.
Một ngày công một trăm văn, lại được ăn ngon uống tốt, còn có cơm trộn mỡ, đây vốn là thứ người nghèo cả năm khó có khi được ăn một bữa. Trong nhà túng thiếu, một năm chẳng mấy khi nếm được, vậy nên chuyện này khiến ai nấy ghen tỵ, đều đoán xem Đông Sinh rốt cuộc lấy bạc từ đâu.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play