Thống lĩnh hộ vệ lập tức phái người vào thành để xem xét tình hình. Không phải đợi lâu, hộ vệ đi do thám đã cấp tốc trở về, đồng thời bẩm báo những thông tin thu thập được.

Tòa thành đó tên là Lạc Tinh Thành, những người lính giữ thành nói rằng người trong thành đã bị ngăn cách với thế giới bên ngoài nhiều năm.

Nếu người lạ muốn vào thành, họ phải tuân thủ ba điều cấm kỵ, nếu không sẽ không được phép vào.

Một là không được tự tiện động đao kiếm trong thành.

Hai là người ngoài chỉ có thể vào thành sau khi mặt trời lặn và phải rời thành khi trời rạng sáng.

Ba là không được tự tiện bước vào miếu thờ tiên nhân của người dân trong thành.

Chỉ những ai ghi nhớ ba điều cấm kỵ này không sót một chữ mới được vào thành.

Ba điều kiện này nghe có vẻ bình thường, nhưng mỗi điều lại ẩn chứa một sự kỳ lạ và khó chịu mơ hồ.

Đặc biệt là điều phải vào thành sau khi mặt trời lặn, nó gần như đã công khai rằng tòa thành này có điều gì đó vô cùng bất thường.

Giang Tái Nguyệt đã chuẩn bị tinh thần rằng Cơ Minh Càn có thể phát bệnh và buộc nàng phải rời đi bất cứ lúc nào, nhưng nàng không ngờ rằng Cơ Minh Càn lại đưa cho nàng một bộ pháp y và một chiếc mũ che mặt, bảo nàng mặc vào và lập tức vào thành.

Màn đêm buông xuống, lớp sương mù dày đặc xung quanh càng làm cho khung cảnh trở nên lạnh lẽo, mông lung.

Giang Tái Nguyệt vừa mặc bộ pháp y mỏng như lụa vào, nàng đã cảm thấy thân thể nhẹ nhàng hơn vài phần. Chiếc mũ che mặt vốn cản trở tầm nhìn lại giúp nàng nhìn rõ hơn qua lớp sương mù, không khác gì ban ngày. Chỉ có tòa thành ở phía xa vẫn chìm trong sương mù dày đặc, một khung cảnh hoang vắng và tĩnh lặng.

Đoàn xe của họ từ từ tiến lại gần Lạc Tinh Thành.

Cửa thành từ từ mở ra một nửa. Những người lính gác thành rõ ràng là người phàm, nhưng giáp trụ của họ lại rất chỉnh tề, trước sau đều toát ra khí thế của một đội tinh binh được huấn luyện bài bản.

Sau khi họ kiểm tra từng câu, từng chữ lời khấn của đoàn người, những lính gác đó mới cho phép họ vào trong thành.

Vừa bước qua cửa thành, tiếng người huyên náo lập tức ập đến, hoàn toàn trái ngược với sự hoang vắng và cô tịch mà nàng cảm nhận được ở bên ngoài. Dù đã là ban đêm, nhưng thành phố vẫn chật kín người. Trên đường phố là cảnh tượng rộn ràng của một buổi lễ rước thần.

Một con cá khổng lồ, sống sờ sờ, cao ít nhất vài mét được một nhóm nam nhân lực lưỡng khiêng đi đầu đoàn rước. Ngay sau đó là những pho tượng thần khổng lồ hoặc những đội rước đội trên đầu những bộ quần áo thần tượng cao vài mét, xếp thành một hàng dài, tuần tự nối đuôi nhau.

Chỉ là những pho tượng thần và những bộ quần áo thần tượng này tuy có thân hình cao lớn uy nghi của con người, nhưng khuôn mặt lại là những hình thù kỳ dị giống như những quái vật biển sâu.

Giang Tái Nguyệt nhìn vài lần rồi hoàn toàn mất hứng.

Nàng nhìn quanh, trong đám đông chen chúc xung quanh, nàng hoàn toàn không tìm thấy bóng dáng quen thuộc của Cơ Minh Càn và đội hộ vệ. Giang Tái Nguyệt suýt nữa đã nghĩ rằng mình đã lại xuyên không đến một thế giới khác.

Nàng cố gắng đi về phía gần tường thành, tránh xa đám đông. Tiếng chiêng trống huyên náo dần xa. Cuối cùng nàng cũng có một chút thời gian để thở dốc và quan sát cảnh tượng bên trong Lạc Tinh Thành.

Rõ ràng tường thành cực kỳ cao lớn, nhưng những kiến trúc bên trong lại hầu như là những ngôi nhà gạch thấp bé, đơn sơ như của một làng chài. Nhà cửa và tường thành đều xám xịt, được chạm khắc một vài hình ảnh đơn giản và mờ ảo của các loài thú biển. Trên tường còn phơi những tấm lưới đánh cá lớn. Người dân trong thành trông đều rất khỏe mạnh và hồng hào, rõ ràng là không thiếu ăn thiếu mặc.

Ngay cả ở những thành phố phàm trần dưới sự cai quản của các gia tộc tu tiên, hoặc thậm chí là mười đại tông môn, thì điều này cũng vô cùng hiếm thấy.

Qua đó có thể thấy Quan Tinh Tông tuy không phải là một tiên tông lừng danh như mười đại tông môn, nhưng rõ ràng cũng không phải là Ma tông giết người phóng hỏa, làm đủ mọi điều ác như nàng tưởng tượng.

Mặc dù không biết tại sao Cơ Minh Càn bọn người kia lại lạc mất nàng, nhưng không cần tốn nhiều công sức mà đã có thể tách ra khỏi Cơ Minh Càn và hành động một mình, đối với nàng mà nói, đây quả là một chuyện đại hỷ từ trên trời rơi xuống.

Giang Tái Nguyệt không hề có chút do dự nào, nàng lập tức lấy ra kim Băng Phách trong túi thơm, cố gắng xác định phương hướng cụ thể của sơn môn Quan Tinh Tông trong thành.

Nhưng điều kỳ lạ là, mặc dù đã vào địa phận Lạc Tinh Thành, nhưng kim Băng Phách vốn yên lặng lại giống như bị hỏng, cứ quay tròn không ngừng. Cuối cùng, nó lại dừng lại và chỉ thẳng về hướng ngoài thành.

Nàng đã vất vả lắm mới vào được thành, giờ lại bảo nàng đi ra ngoài, vậy khác nào bắt nàng nhảy đi nhảy lại không cơ chứ?

Giang Tái Nguyệt nghi ngờ chiếc kim Băng Phách này cũng giống như chiếc la bàn bị hỏng. Nàng sờ thử, quả nhiên cảm thấy những giọt nước tan chảy trên chiếc kim. Những giọt nước đó nghe có mùi mằn mặn của nước biển.

Tim Giang Tái Nguyệt hơi thắt lại.

Lỡ như trước khi kim Băng Phách tan chảy, nàng vẫn chưa tìm thấy vị trí của sơn môn Quan Tinh Tông thì sao...

Hoàn toàn không muốn nghĩ thêm, nàng lập tức nắm chặt chiếc khăn bạc bọc kim Băng Phách trong lòng bàn tay, quyết định tìm một người dân trong Lạc Tinh Thành để hỏi thăm tin tức về Quan Tinh Tông.

Nhưng nàng hỏi khắp mọi người xung quanh, từ già đến trẻ, hầu như tất cả mọi người đều chưa từng nghe nói đến tông môn này.

Chỉ có một bà lão tai hơi nghễnh ngãng nhiệt tình nói rằng bà biết một thứ như vậy. Bà kéo nàng vào nhà, rồi giới thiệu cho nàng một loạt cá khô phơi trong nhà.

Bà lão có lẽ nghĩ rằng "Quan Tinh Tông" mà nàng tìm là một loại cá biển hiếm.

Những ngôi nhà ở Lạc Tinh Thành dường như không có thói quen mở cửa sổ để thông gió, trong phòng tối tăm và ngột ngạt. Giang Tái Nguyệt ngửi mùi cá nồng nặc trong phòng mà im lặng mất một lúc lâu. Nhưng nàng lại nhanh chóng lấy lại tinh thần, nhận ra bà lão tai nghễnh ngãng này là người hiếm hoi trong Lạc Tinh Thành không có tính bài ngoại, sẵn lòng nói chuyện với một người lạ từ ngoài đến như nàng.

Nàng lập tức nói to hơn, cố gắng hỏi thăm bà lão để có thêm thông tin bất thường về Lạc Tinh Thành.

Theo lời bà lão, mảnh đất Lạc Tinh Thành này ngày xưa từng là một đại dương mênh mông không nhìn thấy bờ. Những ngư dân như họ sống bằng nghề đánh cá ven biển, nhưng biển thường có sóng gió, mỗi lần ra khơi không chắc chắn có thể trở về an toàn, vì vậy họ thường xuyên sống trong cảnh bữa đói bữa no.

Thế nhưng một đêm nọ, một ngôi sao khổng lồ từ trên trời rơi xuống, đâm vào biển, làm bốc hơi cả một vùng nước biển rộng lớn, cũng gây ra một trận động đất kinh hoàng.

Kể từ ngày đó, đại dương vô bờ bến đã biến thành một hồ nước khổng lồ. Cá tôm trong hồ sinh sôi nảy nở không ngừng, dường như là ơn trên ban tặng, dùng mãi không cạn.

Vì vậy, ngày càng có nhiều người dân tụ tập lại bên bờ hồ lớn này, và rồi những người đó đã an cư lạc nghiệp và lập nên Lạc Tinh Thành ngày nay.

Hồ nước lớn ấy cũng được đặt cho cái tên là Lạc Tinh Hồ.

Người dân trong thành đều tin tưởng một cách thành kính rằng một vị tiên nhân đã hóa thành ngôi sao rơi xuống biển, biến thành nguồn cá tôm vô tận để họ có cuộc sống no đủ.

Do đó, gần như cứ vài ngày, Lạc Tinh Thành lại tổ chức một buổi lễ rước thần lớn, hy vọng ân điển mà tiên nhân ban cho họ có thể truyền lại mãi mãi.

Giang Tái Nguyệt nghe xong câu chuyện này, phản ứng đầu tiên là:

Lối vào sơn môn Quan Tinh Tông, lẽ nào được giấu trong hồ nước đó?

Nàng gần như lập tức muốn đi theo hướng bà lão chỉ, đến Lạc Tinh Hồ ở ngoài thành.

Nhưng sau khi rời nhà bà lão, Giang Tái Nguyệt vẫn rất cẩn thận. Nàng dừng lại ở cổng thành. Đám đông rước thần hiến tế chen chúc ở đó đã rời đi. Nàng định tìm một người lính gác thành dễ nói chuyện để hỏi lại tình hình trong Lạc Tinh Thành một lần nữa.

Nhưng lúc này, nàng đột nhiên cảm thấy chiếc kim Băng Phách trong tay, vốn đang chỉ thẳng ra ngoài thành, đột nhiên chậm rãi và kiên định chuyển hướng.

Giang Tái Nguyệt ngạc nhiên nhìn theo hướng chiếc kim Băng Phách chỉ vào bức tường thành, trong đầu nàng đột nhiên xuất hiện một suy đoán không thể tin nổi.

Lẽ nào chiếc kim Băng Phách vừa rồi không chỉ ra ngoài thành, mà là chỉ vào cánh cổng thành này?

Có phải bên trong cánh cổng này cất giấu thứ gì đó có thể trực tiếp dẫn đến sơn môn Quan Tinh Tông hay không?

Khi ánh mắt Giang Tái Nguyệt dừng lại trên những người lính gác thành trông có vẻ bình thường ấy, nàng đột nhiên nhận ra một điều mà nàng đã suýt quên kể từ khi bước vào Lạc Tinh Thành.

Nàng không nhìn thấy chỉ số sức khỏe tinh thần trên những người phàm trông như tay trói gà không chặt này.

Phải biết rằng ngay cả khi đối mặt với những tộc lão tu vi cao thâm, nàng vẫn có thể nhìn thấy chỉ số sức khỏe tinh thần của họ.

Và "ngoại quái" kiểm tra chỉ số sức khỏe tinh thần của nàng luôn chỉ có tác dụng với người sống.

Trong khoảnh khắc ấy da đầu Giang Tái Nguyệt bỗng hơi tê dại, vô số cảnh tượng trong phim kinh dị lũ lượt hiện lên trong đầu nàng.

Nhưng cuối cùng khả năng chịu áp lực mạnh mẽ đã được tôi luyện qua kinh nghiệm đối phó với những bệnh nhân tâm thần đã giúp nàng vẫn giữ được vẻ mặt bình thản như ban đầu.

Sau khi hỏi được những thông tin y hệt như lời bà lão từ những người lính gác thành, và chắc chắn rằng họ cũng hoàn toàn không biết gì về Quan Tinh Tông, Giang Tái Nguyệt đã không chọn rời khỏi thành. Nàng quay người và trở lại trong thành.

Nhưng lúc này, một người lính gác thành vốn rất ít khi chủ động nói chuyện lại bất ngờ chủ động nhắc nhở:

"Phải ra khỏi thành trước khi trời sáng."

"Tại sao nhất định phải ra khỏi thành trước khi trời sáng?" Giang Tái Nguyệt quay đầu lại, mỉm cười và nhét một ít tiền bạc vào tay người lính gác, "Ta mới đến, không hiểu lắm quy tắc ở đây lắm, không biết ngươi có thể chỉ điểm cho ta chút ít được không?"

Nhưng người lính gác lại không nhìn vào số bạc trong tay, khuôn mặt ngăm đen của hắn chỉ nhìn Giang Tái Nguyệt, miệng hơi hé ra, để lộ những chiếc răng nhọn trắng tinh. Răng hắn rất trông rất nhỏ và khít, không giống của con người, mà giống của một loài dã thú đói khát hơn, dường như nó có thể cắn vào cổ con mồi bất cứ lúc nào.

Nhưng có lẽ là do bị kiềm chế bởi một quy tắc nào đó, hắn chỉ có thể đứng tại chỗ, khẽ nuốt nước bọt, giọng nói bình tĩnh hơi biến dạng lặp lại:

"Người ngoài thành, phải rời khỏi thành trước khi trời sáng."

Giang Tái Nguyệt không hỏi thêm. Nàng vẫn giữ nụ cười đối diện với người lính gác, từ từ lùi lại, cho đến khi cảm giác nguy hiểm khiến da đầu nàng tê dại biến mất, nàng mới có tâm trí để tĩnh tâm suy nghĩ về những điều bất thường của tên lính gác thành vừa rồi.

Khi họ mới vào thành, những lính gác này trông giống hệt như những người phàm bình thường nhất, cuộc đối thoại với họ cũng không tiết lộ bất cứ điều bất thường nào.

Nhưng tại sao trong cuộc đối thoại vừa rồi, tên lính gác đó lại như đang từ từ biến thành một con quái vật, nhưng vẫn phải khoác lên mình một lớp ngụy trang hình người?

“Phải ra khỏi thành trước khi trời sáng”

Giang Tái Nguyệt suy nghĩ về câu nói này. Lẽ nào điều cấm kỵ này không chỉ để ràng buộc những người ngoài thành như họ, mà còn để bảo vệ họ?

Có thể sau khi trời sáng, Lạc Tinh Thành sẽ xảy ra một chuyện cực kỳ kinh khủng, ví dụ như những sinh vật giống người lính gác sẽ hoàn toàn biến thành quái vật?

Nhưng trước khi trời sáng, sẽ có một thế lực bên ngoài kiềm chế những con quái vật này, không cho phép chúng làm hại người ngoài thành?

Nguồn gốc của sức mạnh có thể kiềm chế những con quái vật này, hiển nhiên chỉ có thể là Quan Tinh Tông.

Còn khoảng thời gian một đêm không bị quái vật tấn công sau khi vào thành, lẽ nào chính là thời gian khảo nghiệm mà Quan Tinh Tông cố ý thiết lập cho họ?

………………………..

Định dịch là “vì tinh tú” mà cứ liên tưởng tới Jack nên thui tui đổi về thành “ngôi sao”, nghe có vẻ hơi hiện đại nhưng vốn từ ít ỏi của tui không cho phép tui nghĩ thêm từ khác nữa rùi, nếu ai có cao kiến gì thì cứ mạnh dạn đề cử để tui sửa lại nha, đa tạ =))

P/S: Tui dịch truyện hiện đại đã quen, nay bay về mảng cổ đại nên sẽ có khả năng văn phong không được cổ điển cho lắm mà mang hơi hướng hơi hiện đại, tui sẽ cố hết sức để sửa và cải thiện dần dần, cũng muốn tốt ngay từ đầu lắm mà mỗi tội kỹ năng không cho phép

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play