Bên ngoài thôn Thủy Hương, có người trong thôn thấy một thương nhân buôn da thú bèn chỉ tay về phía chân núi, nói: "Thợ săn lợi hại nhất trong thôn chính là Nhâm gia lão tam, nhưng trong thôn cũng có vài người trẻ tuổi khác đi săn, các hạ có thể vào thôn hỏi thăm kỹ hơn."
Lão thương nhân đội mũ rơm cất lời cảm tạ, rồi dẫn theo tiểu đồng đi vào trong thôn.
Trên con đường làng, Thẩm Thu Mai đang ôm con gái từ nhà hàng xóm trở về thì thấy hai người một già một trẻ đi tới từ đầu thôn. Bước chân nàng khựng lại, không vội đi tiếp.
Gần đây thôn Thủy Hương không yên bình, Lưu Tam Nương bị bắt đi khi đang mang thai, nên Thẩm Thu Mai cũng đề phòng những gương mặt lạ đột nhiên xuất hiện trong thôn.
Trong thôn có không ít người hiếu kỳ, thấy hai người lạ vào thôn thì đều xúm lại hỏi han. Khi biết đó là thương nhân thu mua da thú, lại vừa hay thấy Thẩm Thu Mai đang bế con trên đường, một người liền chỉ về phía nàng.
"Tam đệ nhà nàng chuyên đi săn, chắc chắn có da thú để bán."
Lão giả đội mũ rơm lập tức đi tới trước mặt Thẩm Thu Mai, theo bản năng đánh giá tướng mạo của nàng. Phụ nhân này có chút phúc khí, xem tướng mạo thì cả đời cũng được coi là cơm áo không lo.
Chưa đợi lão giả hỏi chuyện da thú, Thẩm Thu Mai đã nhìn về phía đồng tử sau lưng lão, nghi hoặc hỏi: "Trông các ngươi không giống người thu mua da thú, mà giống phách hoa tử hơn."
Nghe vậy, người trong thôn lập tức cảnh giác. Sắc mặt lão giả cũng thay đổi trong nháy mắt, đường đường là quốc sư mà lại bị một thôn phụ gọi là phách hoa tử. Lời nhận xét nàng cả đời cơm áo không lo vừa rồi lập tức bị lão thu hồi, chỉ với cái miệng này, phúc khí cũng bị nàng ta nói cho bay sạch.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play