Trên đời này, người mong nàng chết chỉ có thể là Hoàng thượng. Mấy ngày nay nàng mở rộng cửa chiêu mộ nhân tài, đã động đến Hoàng thượng, nên ngài mới hạ độc nàng. Không giết nàng ngay lập tức là vì còn cần dùng đến nàng trong đại điển tế lễ hai ngày sau.
Nếu không phải những năm gần đây thường xuyên tiếp xúc với độc vật, Tịch phi sẽ không hộc máu. Người thường trúng cổ độc sẽ không phát tác ngay, nhưng bây giờ nàng đã phát hiện ra. Trên đại điển tế tự, cho dù có chết, nàng cũng sẽ không thành toàn cho bọn họ.
Tịch phi lau nước mắt, ngoài cửa lại vang lên tiếng của lão ma ma, đại giám trong cung lại mang Cống Yến đến cho nàng.
Mấy ngày nay nàng không ăn, nhưng vẫn trúng độc, vậy thì Cống Yến này có độc hay không còn quan trọng sao?
Trên mặt Tịch phi nở một nụ cười méo mó, nàng đồng ý. Lần này, đại giám dâng Cống Yến lên, Tịch phi ăn hết sạch. Lão ma ma bên cạnh vô cùng lo lắng, nhưng thấy Tịch phi ăn xong không có chuyện gì, sắc mặt nàng lại càng hồng hào khỏe mạnh, bà ta mới thở phào nhẹ nhõm.
Trong quán ăn ở phố Thành Đông, Tống Lục bận rộn chuẩn bị rượu và thức ăn cho ngày hôm nay, sau khi sắp xếp cẩn thận mọi việc trong quán, nàng chuẩn bị quay về Cố phủ.
Lúc này, Vệ Thư Oánh đang đón khách ở ngoài, nghi hoặc nhìn ra đầu phố, quả nhiên nàng lại thấy bóng dáng đó.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play