Dương gia thôn cách đó không xa, chỉ là vác nửa bao lương thực có chút nặng, đi lại chậm chạp, đến trưa Dương Đông Hoa mới về đến nhà.
Dương Đông Hoa vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi nấu ăn trong bếp, nàng thấy hai người anh không có trong sân, chắc là đã ra đồng, tẩu tử lại đang ở trong bếp, thế là nàng lẻn vào nhà chính.
Dương bà tử Chu thị đang vá quần áo cho phu quân, thấy con gái lén lút vào, vội vàng buông kim chỉ xuống, mặt mày vui vẻ.
Người con gái này xem như cây rụng tiền của gia đình, mỗi lần về nhà mẹ đẻ đều mang chút đồ ăn, quả nhiên lần này cũng không làm Chu thị thất vọng, lại mang về nửa bao gạo trắng.
Chu thị trước kia từng nếm qua vị cơm trắng, không nghẹn cổ, hương vị lại tinh tế, đến giờ vẫn nhớ mùi vị ấy, nhưng chưa bao giờ nghĩ mình còn có thể được ăn.
Dương Đông Hoa đưa gạo cho mẫu thân, lập tức nói: "Nương, giấu gạo trắng đi, gạo này chỉ hai người già các người được ăn thôi, người đừng ngốc nghếch mang ra chia cho cả nhà."
"Lúc trước khi nhà Nhâm chưa phân gia, bà mẫu đã giữ riêng một bao kê, mỗi lần nấu cháo kê cũng chỉ hai người già ăn, hoặc ai trong nhà bị bệnh mới được ăn một miếng."
Chu thị đang định nói cả nhà có thể ăn được mấy bữa, nghe con gái nói vậy, liền đem gạo trắng giấu đi. Lời này có lý, sau này hai người già bị bệnh, ăn cháo trắng cho bổ người.
Dương Đông Hoa lại lấy từ trong lòng ra một trăm đồng đưa cho mẫu thân, nói: "Cái này người cũng giữ lấy, đừng để đại ca đại tẩu thấy, cũng đừng nghĩ để dành cho nhị ca cưới vợ, có thể lo cho bản thân các người một chút được không."
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT