Lời vừa rồi của bọn họ khiến nàng có chút xúc động. Họ còn hỏi nàng, chẳng hay trong thành có mở cửa hàng hay không…
Ngọc Dung động tâm.
Nhưng rất nhanh, nàng liền ép cảm xúc ấy xuống. Cho dù trong nhà hiện giờ có dư dả bạc để mua cửa hàng, thì cũng chẳng có ai trông coi.
Ngay cả chuyện trên đảo, bản thân nàng cũng đã bận không xuể, làm sao còn đủ sức quản thêm một cửa hàng? Thế nên nàng chỉ đáp với đám người đến mua vải kia rằng: mỗi dịp phiên chợ, nàng sẽ mang hàng đến nơi này bày bán.
Một trăm năm mươi cân vải, chỉ chốc lát đã bị họ mua sạch, người hai mươi cân, kẻ ba mươi cân, nhanh chóng hết veo. Vẫn còn mấy người không mua được, phải năn nỉ Ngọc Dung ngày mai quay lại thêm một chuyến.
Nghĩ một chút, ngày mai vừa hay Nhị muội phải vào thành tái khám, để muội ấy mang theo ít hàng đến cũng không sao.
“Được rồi, ngày mai Nhị muội ta sẽ vào thành, ta sẽ bảo nàng mang thêm ít vải, vẫn ở chỗ này, các ngươi cố gắng tới sớm một chút.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play