Ngọc Trúc thở dài một hơi, rồi huýt một tiếng sáo.
Chẳng mấy chốc, con Hắc Sa à “anh tuấn tiêu sái” kia đã chạy nhanh ra trước mặt nàng.
“Đi thôi, Đại tướng quân, chúng ta đi dò xét lãnh thổ của mình nào.”
Có nhà, có đảo, có cả Cẩu Tử, nghĩ nhiều làm gì cho mệt.
Ngọc Trúc dắt Hắc Sa đi từ rặng vải gần nhất mà bắt đầu dò xét. Nàng vừa đi vừa ghi chép: quanh nhà trúc này tổng cộng có hai mươi lăm cây vải. Giờ đây cây nào cũng trĩu quả, nhìn qua đã mơ hồ thấy quả chín tới. Tính toán sơ, sang tháng ba có thể hái được một đợt.
Đối với nàng, những cây ăn quả này quý giá chẳng kém bảo vật. Ngay cả bọn hộ vệ cũng không dám tùy tiện chạm đến. Nàng cũng không hề bón phân bừa bãi, chỉ chăm sóc theo đúng cách chúng vốn sinh trưởng từ trước. Đợi khi trái chín, sẽ nếm thử mùi vị. Nếu ngon thì cứ để mặc chúng sinh trưởng tự nhiên. Nếu dở, khi ấy mới nhờ nhà vườn nghĩ cách cải thiện.
Thật không hiểu chủ nhân trước kia nuôi trồng ra sao, mà mỗi cây vải ở đây đều sai trĩu quả, hơn hẳn những gì nàng từng thấy ở thời hiện đại.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play