Nhìn thấy gương mặt kia quen quen, nhưng nhất thời chẳng nhớ ra là ai.
Có điều, thiên hạ rộng lớn, người giống nhau cũng nhiều, tình cờ gặp lại chẳng có gì lạ.
Vân Nhuệ cũng không nghĩ ngợi thêm, lập tức cùng Ngọc Dung đi thương lượng giá cả. Đây vốn là khách lớn, một lần lấy nhiều cân tương như vậy, tất nhiên phải tính cho hắn rẻ hơn chút.
Trên thị trường, tương hải sản của Ngọc gia vẫn bán hai mươi văn một cân. Lần này, vì hắn lấy số lượng lớn, Ngọc Dung liền bớt cho hai văn, tính mười tám văn một cân. Hai trăm cân bán ra, lập tức thu về ba lượng.
Vân Nhuệ gọi người trên thuyền xuống bốc hàng, tự mình giám sát từng chum được chuyển lên thuyền. Đợi khi số tương cua xếp xong, hắn sảng khoái trả tiền, lại còn đưa thêm một lượng bạc để làm tiền đặt cọc cho lần sau.
Bình thường bán cho mấy cửa hàng nhỏ, lúc thu tiền đều bị khất nợ rất lâu. Vị Vân lão bản này quả thật sảng khoái, khí phách lớn. Ngọc Dung cũng hào phóng, tặng thêm cho hắn một chum nhỏ giải tương. Có điều chum ấy không phải loại làm từ cua cát, mà chỉ dùng cua biển thường đập nát, ướp muối thành.
Từ khi cua cát ngày một hiếm, tiểu muội đã bắt đầu thử chế biến các loại tương khác. Đây là mẻ mới nhất, mùi vị khác hẳn tương cua cát, song cũng ngon không kém. Ngọc Dung đưa cho Vân lão bản nếm thử, biết đâu lần sau hắn lại đặt thêm.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT