Chờ nàng bôi thuốc xong, Ngọc Linh mới nhận lấy giày của nàng kiểm tra. Không nhìn thì thôi, vừa nhìn đã giật mình.
“Trời ơi! Ngươi mang ủng da thỏ bên ngoài có cả lớp da, bên trong còn lót bông, vậy mà vẫn bị cắn thành như vậy. Con cá chình này đúng là hung ác, sau này không được ra tận ngoài biển nữa, nghe chưa?”
“Biết rồi… Nhị tỷ.”
Ngọc Trúc lúc này mới lấy lại tinh thần. Nghĩ mình vừa rồi còn khóc như đứa trẻ, đúng là chẳng có tiền đồ. Nàng muốn từ trong ngực Nhị tỷ bò xuống, nhưng vừa đặt chân xuống đất liền đau nhói, xót đến tận ruột gan.
Con cá chình này thật quá độc, nếu như lúc nãy nàng đi chân trần, e rằng mắt cá đã bị cắn thủng. Giờ chẳng khác nào người què.
“Nhị tỷ… ôm…”
Ngọc Linh thở dài, lại ôm nàng vào trong ngực.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT