Ngọc Dung nghe xong, chau mày:
“Đi bên ngoài thu cua, người ta chẳng phải vừa nhìn liền biết chúng ta dùng cua mà làm sao? Từ trước đến nay, cũng chỉ có Đào gia biết rõ trong tương này có cua. Nếu để kẻ khác đều biết, thì tương cua sẽ không còn người mua, ai ai cũng sẽ tự mình bắt về làm lấy.”
Cái vị đạo trong tương, chỉ cần nếm một lần liền hay, bên trong có rượu vàng, lại thêm tỏi cùng khương, gia vị vốn dĩ không thể giấu được.
Ngọc Dung vì thế mà lo lắng, song trong mắt Ngọc Trúc, ấy là điều thừa. Nàng nói:
“Thật muốn học, cũng chẳng thể nào nấu ra được. Cùng một loại nguyên liệu, song gia vị nhiều ít, để lửa to nhỏ bao lâu, đều quyết định mùi vị khác nhau. Phương pháp chế tương này vốn là kinh nghiệm đời đời ngư dân tích lũy, hoàn mỹ vô cùng. Người ngoài có bắt chước, cũng chẳng thể so được.”
Nàng lại rằng:
“Trước hết cứ bán cho qua hai tháng, thừa lúc mọi người còn ham chuộng, rồi hẵng tính.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play