Nàng chẳng hề lo lắng về đầu ra của hoa quả.
Bởi lẽ, sát vách Hoài thành đã là nơi người người đồn rằng phú hộ nhiều như sao trên trời, kẻ có tiền vung bạc chẳng tiếc. Nghe nói nơi ấy, cái gì quý là cái họ thích. So ra, trái cây từ hải đảo mang về há chẳng hiếm quý?
Huống chi, dù có đi đường thủy lấy hay đường bộ cũng chỉ mất mấy ngày, tuyệt không ảnh hưởng gì đến việc bảo quản.
Dẫu cho không bán hết, thì vẫn có thể làm mứt quả, chế thành ô mai, hoặc tương hoa quả. Tệ lắm cũng có thể đem cất rượu trái cây, quyết chẳng uổng phí thứ tốt lành từ trời ban này.
Ngọc Trúc ở nhà ngồi mãi chẳng yên, bèn kéo Nhị tỷ ra bến thuyền câu cá giải sầu.
Gần đây thủy triều dâng vào rạng sáng, giờ ấy quá sớm, cả nhà đều chẳng ai chịu dậy nổi. Lại thêm thuyền đánh cá lâu chưa ra khơi, trong nhà cũng thiếu hải sản mới lạ.
Không ăn tôm làm, cá kho, thì cũng chỉ biết chạy đi mua lại của thôn dân. Nhưng Tết đến nơi rồi, mấy ai còn chịu ra biển? Vẫn là phải dựa vào chính mình thôi.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT