Có lẽ vì không biết cách chăm sóc người khác, ra tay cũng không có chừng mực, nên người vừa mới mê man vì sốt cao bỗng nhiên bừng tỉnh.
Lê Nhan mở mắt ra, hàng mi dày và dài mệt mỏi rũ xuống. Mới tỉnh dậy, tầm nhìn còn mờ ảo, không rõ ràng, đôi mắt vừa đỏ vừa mềm, long lanh nước, giống như một loài động vật nhỏ đáng yêu nào đó.
Khi cô tỉnh táo lại và nhận ra bàn tay trên cổ mình, đôi mắt mèo của cô mở to, miệng há hốc, trông như bị sốc nặng.
Giây tiếp theo, cô gái nhỏ nhắn bĩu đôi môi hồng hào, mọng nước, chực khóc. Đôi mắt to tròn chứa đầy nước mắt, trông vô cùng đáng thương, như thể vừa phải chịu một sự bất công trời giáng.
Đối diện với đôi mắt nai con này, bắt gặp sự tủi thân, ai oán và lên án trong đó, Hà Tôn cứng người lại, rồi rút tay về.
Anh vô thức xoa xoa đầu ngón tay, cũng biết rằng đối phương có thể đã hiểu lầm, nhưng anh không giải thích gì.
Có lẽ vì đã ở địa vị cao quá lâu, chưa từng có ai có tư cách để anh phải hạ mình giải thích.
Không nghe thấy anh giải thích, cô gái nhỏ tủi thân đến mức sắp khóc thành tiếng, nói khóc là khóc ngay.
"Hu hu hu. . . hu hu. . ."
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT