Lúc ở nhà hàng, Đại Kim cũng có mặt.

Nó thấy Lê Nhan không hề đổi sắc mặt ăn hết những món mình không thích, còn cười tươi như hoa mùa hạ.

Lúc đó Đại Kim đã không nhịn được mà cảm thán.

Độc ác vẫn là chị Nhan đây.

Quả nhiên miệng lưỡi đàn bà, toàn là lừa lọc.

Lê Nhan gặp ai cũng nói dối như cuội, chẳng có mấy câu thật!

Nếu không có tài liệu trong tay, Đại Kim cũng không biết miệng lưỡi của Lê Nhan lại có thể kén chọn đến mức này, cả đống thứ không thích, những thứ còn lại thì đúng là qua năm ải chém sáu tướng, cực kỳ kén chọn. Nhiều tật xấu như vậy, không biết sau này ai có thể nuôi nổi cô, ai có thể chịu đựng được cô. . .

Sau đó, một loạt hành động táo bạo của Lê Nhan đã chọc giận Hà Tôn, Đại Kim bị khuôn mặt đen như Tu La địa ngục của Hà Tôn dọa sợ, phải trốn đi thật xa, lén lút quan sát.

Nó vốn đã có tâm lý kính sợ Hà Tôn ngay từ đầu, dù sao nếu Hà Tôn hủy diệt thế giới thì nó cũng không sống nổi.

Khí thế của Hà Tôn quá mạnh, khiến người ta nghẹt thở.

Đại Kim luôn cảm thấy Lê Nhan không kìm được khát vọng trong lòng muốn khinh bạc Hà Tôn, đồng thời lại đang giở trò cũ để làm mình bị thương, dù sao Lê Nhan cũng có mấy tiền án rồi.

Nghĩ đến đây, trong lòng Đại Kim dấy lên một ngọn lửa uất ức, có chút tức giận, người này rõ ràng đã hứa sẽ bàn bạc với nó trước khi làm những chuyện như vậy!

Đại Kim đang định nói gì đó với Lê Nhan.

Nhưng còn chưa kịp nói ra đã thấy Lê Nhan túm lấy cái gối, điên cuồng đập loạn xạ vào chăn nệm mềm mại, vừa đập vừa nói:

"Tôi dựa vào bản lĩnh của mình hôn được anh ta, dựa vào cái gì không có lần sau? Lần sau tôi sẽ cho anh ta biết sẽ còn có lần sau nữa, lần sau nữa, lần sau nữa, lần sau là vô hạn!"

Nhìn bộ dạng này của cô, Đại Kim cứ ngỡ như đang thấy cảnh Lê Nhan cầm gậy bóng chày đập xe, ngầu đến mức không thể tả. . .

Rất nhanh, Lê Nhan như một con mèo trắng lăn lộn trên chăn nệm. Cô cuộn mình lại thành một cục đáng yêu, trong lòng còn ôm gối, giây tiếp theo liền cúi đầu cắn xé góc gối. Cảnh tượng vừa đáng yêu đến phạm quy, vừa vô cùng hung dữ.

Để lộ ra hàm răng trắng như những vỏ sò nhỏ, hai bên răng hơi nhọn, vừa cắn xé vừa kéo giật, trong cổ họng phát ra tiếng cười trầm thấp như rượu ủ, tà ác như một con ác quỷ, khiến người ta có phần rùng mình.

Chỉ nghe cô nói:

"Đồ đàn ông khốn kiếp, đúng là khốn kiếp thật, lại dám động tay với Nữ hoàng Bệ hạ, hừm hừm hừm. . . Xem ra còn cần phải dạy dỗ lại một phen. . ."

Tiếng cười ma quái này lọt vào tai, Đại Kim run lên, tê dại từ lòng bàn chân đến đỉnh đầu.

Lê Nhan, có chút đáng sợ. . .

. . .

Sau khi Hà Tôn rời khỏi nhà hàng, tâm trạng không những không bình tĩnh lại, mà ngược lại còn khiến cả người anh trông càng thêm u ám và đáng sợ, áp suất không khí xung quanh vừa trầm vừa thấp, khiến Lệ Sấn đi bên cạnh cũng phải hoang mang lo sợ, tim đập thình thịch.

Lệ Sấn không nhịn được lau mồ hôi lạnh trên trán:

"Gia?"

Hà Tôn dừng bước, đôi mắt âm u liếc sang, đáy mắt đỏ ngầu. Anh lên tiếng, giọng nói khát máu và lạnh lẽo:

"Đi thăm dò Vương Hạo, nếu có ý đồ phản trắc thì xử lý luôn."

Lệ Sấn nghe vậy, trong lòng kinh hãi, cảm thấy tứ chi lạnh toát, vừa tê vừa cứng.

Rất nhanh Lệ Sấn đã hoàn hồn, cung kính gật đầu, "Vâng!" Vẻ mặt nghiêm túc, giọng nói dứt khoát.

Vương Hạo cũng chính là tài xế riêng của Hà Tôn, đã phục vụ nhà họ Hà nhiều năm, được người ta gọi là chú Vương, và Vương An Kỳ là con gái của ông ta.

Lần này Vương An Kỳ gây ra chuyện không nhỏ, người thì bị phế, Vương Hạo cũng bị liên lụy, xem như đã có khoảng cách với Hà Tôn.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play