Lê Nhan đang định nói không cần phiền phức, cô tự mình xuống được, lời còn chưa kịp thốt ra, cách đó không xa đã vang lên một giọng nói trong trẻo:

"Tôi sẽ đưa Lê tiểu thư xuống!"

Người đến có chiều cao của người mẫu, mặc bộ đồ hầu gái đen trắng nghiêm chỉnh, mái tóc dài được búi gọn gàng sau gáy, để lộ vầng trán thanh tú. Ngũ quan đoan chính, khuôn mặt xinh đẹp, đôi môi hơi mím lại mang vẻ nghiêm túc. Toàn thân cô toát ra một khí chất tinh nhuệ.

Người đến chính là Tri Dư.

Tri Dư đi tới, trực tiếp đỡ lấy Lê Nhan. Từ góc này, Lê Nhan liếc nhìn cô, khuôn mặt người phụ nữ cố tình nghiêm lại, so với thường ngày càng toát ra vẻ lạnh lùng khó có thể làm lơ.

Nhưng qua đôi lông mày khẽ nhíu của cô, có thể cảm nhận được dưới vẻ ngoài bình tĩnh, lạnh lùng ấy là một sự bực bội đang cuộn trào, khó có thể yên ổn.

Người giúp việc thấy vậy thì yên tâm, quay đầu vào phòng ngủ.

Tri Dư dẫn Lê Nhan đi một đoạn, bước chân đối với người đang bị thương như Lê Nhan mà nói có hơi vội.

Lê Nhan không theo kịp, ngẩng đầu lên, hàng mi dày mềm mại, đôi mắt to tròn trong veo phủ một lớp sương, đuôi mắt hơi rũ xuống, trông thật đáng thương: "Tri Dư. . ." Đôi môi nhỏ cong lên, mang vài phần tội nghiệp và tủi thân.

Bước chân Tri Dư đột nhiên dừng lại.

Người đầu tiên phát hiện Lê Nhan mất tích là cô, người đầu tiên đi tìm đến phát điên cũng là cô.

Ban đầu không có ai xem trọng chuyện này, còn nhân cơ hội đổ nước bẩn, vu khống đủ điều.

Sự phẫn uất, tức giận sau một buổi chiều và một buổi tối đã đạt đến giới hạn.

"Tôi đã cảnh báo cô là không được tin lời Khang Hi rồi mà? Cô quên chuyện cô ta còn định dụ cô lên tầng năm khu cấm địa rồi sao? Cô ta là con gái quản gia, lại thích chủ nhân. Thường ngày, người hầu trong nhà đều lấy cô ta làm trung tâm, nịnh nọt cô ta, coi cô ta như đại tiểu thư mà hầu hạ. Cô ta mặc nhiên chấp nhận sự nịnh bợ đó, tự cho mình là nữ chủ nhân. Cô là bạn gái cũ của chủ nhân, rõ ràng sẽ không còn liên quan gì nữa, nhưng chủ nhân đã bế cô về. Từ giây phút đó, cô không còn là cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt của cô ta nữa, mà là một cái xác, cô ta chỉ muốn phanh thây xé xác, băm vằm cô ra tro. Đó cũng là lý do tại sao cô ta dụ cô vào rừng! Cô ta muốn cô chết, còn muốn cô chết không có chỗ chôn!"

"Đến cả Kiều gia mà chủ nhân nuôi, cô ta còn dám ra tay, cô nghĩ cô ta sẽ lương tâm trỗi dậy mà tha cho cô một mạng sao?"

"Cô có biết, những người vào rừng thường là ai không? Đó đều là những người bị xử tử!"

"Nếu không phải cô may mắn trúng số độc đắc, thì bây giờ cô chỉ còn lại một vũng máu, vài mảnh quần áo rách, và đôi giày không biết đã nát thành cái dạng gì. Sẽ có vô số ruồi nhặng, giòi bọ bám vào đó mà điên cuồng gặm nhấm, dấu vết của cô sẽ không còn lại chút nào!"

Tri Dư nói năng gay gắt, mắt đỏ hoe vì tức giận, vì quá kích động nên vẻ mặt cô trở nên nghiêm nghị và có chút đáng sợ.

Nghe những lời mắng mỏ xối xả này, đặc biệt là câu cuối cùng, Lê Nhan như bị dọa đến chết khiếp. Khuôn mặt tinh xảo, tuyệt sắc của cô trắng bệch như tờ giấy, cô ôm lấy ngực, nghẹn lại mấy lần, có dấu hiệu buồn nôn, nhưng lại không nôn ra được gì, ngược lại còn khiến đôi mắt lê hoa đái vũ của mình đỏ hoe.

"Em xin lỗi. . . Em không nên tùy hứng như vậy. . ."

Những ngón tay Lê Nhan cuộn lại, nắm chặt lấy vạt áo của người phụ nữ, lông mày nhíu lại, mắt đẫm lệ, đôi môi đầy đặn, xinh đẹp khẽ run.

Rất nhanh, nước mắt cô tuôn rơi như những hạt ngọc bạc, khóc không thành tiếng.

Đây là lần đầu tiên Tri Dư thấy có người khóc mà có thể dùng từ "đẹp kinh tâm động phách" để hình dung, thật đúng là tiên nữ giáng trần, dường như có thể lay động lòng người.

---

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play