Một luồng khí nóng uất nghẹn dồn nén trong lồng ngực, khiến anh ta tức giận đến phát hỏa.
Đa số đàn ông đều có tính xấu, anh ta có thể cắm sừng bạn, nhưng bạn tuyệt đối không được cắm sừng anh ta, đại khái là kiểu tư tưởng hoang dã đó.
"Chẳng trách cô không cho tôi động vào người, ngay cả hôn cũng không cho, hóa ra là muốn giữ thân như ngọc cho Hà gia à?"
"Sao trước đây tôi không nhận ra cô có lòng cao hơn trời thế nhỉ?"
"Cảm thấy tôi không xứng với cô, vậy cô nghĩ mình xứng với Hà gia chắc? Một đứa con hoang từ gia đình hào môn hạng ba, cô có liếm giày cho Hà gia cũng không đủ tư cách! !"
Cuối cùng, Tô Chân Chân không chịu nổi sự sỉ nhục này, cô gục mặt xuống, khóc lóc bỏ chạy.
. . .
Chuyện đến đây coi như là chia tay.
Tô Chân Chân dồn hết sức chạy một đoạn, cuối cùng ngã một cú đau đớn. Sau khi gượng dậy, cô đi lang thang trên phố như một cái xác không hồn.
Theo định luật của tiểu thuyết ngôn tình ngược Mary Sue, quả nhiên trời đất biến sắc, mây đen ùn ùn kéo đến, chẳng mấy chốc mưa lớn như trút nước, khắp nơi một màu sương khói mờ mịt.
Tô Chân Chân tuyệt vọng, cảm thấy cả thế giới đều phản bội mình. Cô ngồi xổm xuống, ôm lấy bản thân đầy tủi thân, rồi gào khóc nức nở, "Tôi chỉ yêu một người, yêu một người thì có gì sai sao?" Nước mắt hòa cùng nước mưa, làm nhòe đi tầm mắt, cô trông như một chú chó con bị bỏ rơi dưới mưa.
Trong lòng, Tô Chân Chân bất giác thở phào nhẹ nhõm, không biết là vì may mắn đã nhìn rõ bộ mặt thật của tên khốn kia hay vì lý do nào khác. . .
Đại Kim:
". . ."
Lê Nhan:
". . ."
Lê Nhan nhăn mặt, nhíu mày, vẻ mặt kỳ quặc, ánh mắt phức tạp, sự ghê tởm gần như muốn xuyên qua cả màn hình theo dõi.
Nói thật, nếu Tô Chân Chân không phải nữ chính thì đã bị đánh chết từ lâu rồi. Đương nhiên, Đới Thiên Hào và Miêu Mạn Mạn cũng chẳng phải hạng tốt đẹp gì.
Chậc, cá mè một lứa, kẻ tám lạng người nửa cân.
Yêu một người đương nhiên không sai, nhưng đặt vào trường hợp của Tô Chân Chân thì tuyệt đối là một sai lầm!
Bởi vì Tô Chân Chân là một kẻ lụy tình điển hình, kiểu người tôn thờ tình yêu đến cùng.
Dù cho nhà tan cửa nát, vô số người vì cô mà chết, cô vẫn có thể vừa rơi nước mắt cá sấu, vừa chọn cách tha thứ, vừa kiên định theo đuổi tình yêu đích thực của mình.
. . .
Giống như đa số nữ chính trong tiểu thuyết ngôn tình, hoàn cảnh của Tô Chân Chân vô cùng đáng thương, gia cảnh thì cẩu huyết đến tận trời.
Có một điều Đới Thiên Hào nói không sai, đó là thân phận con gái riêng của Tô Chân Chân, chỉ là lúc này cô vẫn chưa biết.
Tô Chân Chân sinh ra trong một gia đình hào môn hạng ba, là một tiểu thư sa cơ.
Cha cô ngoại tình suốt mười tám năm, trong tiệc sinh nhật mười tám tuổi của cô, ông ta ngang nhiên đưa hai đứa em trai và em gái kém cô vài tháng về nhà.
Không chút nể nang tình nghĩa vợ chồng, ông ta ly hôn với mẹ ruột của Tô Chân Chân, quay sang đăng ký kết hôn với người mẹ kế độc ác, tổ chức một đám cưới hoành tráng.
Cả nhà họ nhanh chóng chiếm lấy tổ ấm.
Tô Chân Chân và mẹ bị đuổi ra ngoài, em trai ruột kém cô vài tuổi vì là con trai duy nhất trong nhà nên được ở lại.
Hai mẹ con bị đuổi đi sống một cuộc sống không hề dễ dàng, đặc biệt là mẹ Tô, vì lao lực quá độ và suy sụp tinh thần mà phát hiện bị ung thư, cần một khoản tiền viện phí khổng lồ.
Từ năm mười tám tuổi, Tô Chân Chân đã phải tự lực cánh sinh, mỗi ngày làm ba công việc, bị xã hội vùi dập không thương tiếc.
Nữ chính đã thảm như vậy, sao ông bố cặn bã lại có thể là bố ruột được chứ?
Về sau, sự thật được phơi bày rằng cha ruột của Tô Chân Chân là người khác. Mẹ Tô đã mang thai hai tháng trước khi cưới ông bố "đổ vỏ" kia.
Sau khi nhận tổ quy tông, giá trị của Tô Chân Chân tăng lên hàng trăm, hàng nghìn lần, thân phận và gia thế trở nên vô cùng đáng nể, làm lóa mắt bao người.
Thân phận này rất xứng với nam chính Hà Tôn.
Quanh co khúc khuỷu, cẩu huyết trên cẩu huyết, Lê Nhan cũng không nhịn được mà thở dài một tiếng:
"Giới của các người loạn thật!"