Bởi vì cô biết rõ Tô Chân Chân đang ve vãn Liễu Hữu Bân, coi anh ta như một lốp dự phòng, và Liễu Hữu Bân cũng như một con chó liếm, vội vàng đi lấy lòng. Hai người họ nhân danh anh trai em gái mà làm những chuyện hạ tiện.
Đáng lẽ cô phải buồn, nhưng cô không buồn.
Đáng lẽ cô phải thất vọng, nhưng cô không thất vọng.
Đáng lẽ cô phải tức giận, nhưng cô không tức giận.
Không có gì cả, tâm trạng cô bình tĩnh đến mức có chút quá đáng, như thể mọi cảm xúc đều đã bị tước bỏ. Chỉ là vẻ ngoài ngụy trang của cô không khiến người ta nghĩ cô là một người thiếu thốn tình cảm, cô vẫn sống như một người bình thường, chứ không phải một cái xác không hồn.
Có lẽ thời gian đã vô tình xóa nhòa tất cả, khiến cô trở nên lạnh lùng, vô cảm hơn trong xương tủy. Trí óc cô lý trí đến mức không thể tưởng tượng, thậm chí có thể át đi cả nhịp tim thổn thức của mình. . .
Cô vẫn nhớ rõ như in khi còn bé được cứu khỏi biển lửa, sau khi trở lại cuộc sống bình thường, Liễu Hữu Bân là người đầu tiên mang thiện ý đến gần cô. . .
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT