Lê Nhan đưa tay vặn nắm cửa—
Đại Kim khó khăn nuốt nước bọt, tim như nhảy lên cổ họng.
Giây tiếp theo, nó thấy người vốn lười biếng, ngang ngược và đầy ác ý, bỗng chốc biến thành một sinh vật nhỏ bé, đáng thương, mềm mại đang run rẩy dưới miệng vực của dã thú.
Thân hình mỏng manh, nhỏ nhắn và thon gọn, co rúm lại như một con vật nhỏ đang tự vệ.
Những ngón tay trắng nõn, đáng yêu cẩn thận bám vào cửa như móng vuốt mèo.
Một đôi mắt mèo to tròn, ươn ướt, trong veo và quyến rũ, lúc này hơi đỏ hoe, trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi và bất an. Dáng vẻ rụt rè đến cùng cực, càng làm nổi bật nốt ruồi lệ yêu diễm nơi đuôi mắt, trông thật đáng thương, khiến người ta nhìn thấy mà đau lòng, khơi dậy lòng trắc ẩn.
Những chiếc tai lông xù, đáng yêu trên đỉnh đầu cô dường như cụp xuống, ước gì có thể dài ra như tai thỏ để che hết khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, chỉ để lại một khe hở nhỏ để quan sát bên ngoài.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play