Chỉ trong chốc lát, mắt bà đã ngấn một tầng lệ long lanh, trông đáng thương như một con thú nhỏ.
"Ngoan Bảo. . ."
Lê Nhan đưa tay ra đặt lên mu bàn tay của lão phu nhân, ấm áp vỗ về.
Sau khi hồi phục phần lớn ký ức, cô cũng đoán được lão phu nhân muốn nói gì.
Lão phu nhân nhìn bàn tay trên mu bàn tay mình, đôi mắt sáng như ánh hào quang của đá quý.
Không có sự động viên nào mạnh mẽ hơn lời của chính đứa cháu gái mà mình hết mực yêu thương.
Lão phu nhân run giọng, khô khốc gọi: "Ngoan. . . Nhan. . . Nhan Nhan. . ." Giọng bà đầy vẻ cẩn trọng, thăm dò.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play