Móng chân còn đập vào tảng đá cứng lạnh, cảm nhận cơn đau xé lòng khi máu bầm tụ lại.
Mọi thứ lọt vào tầm mắt đều khiến người ta kinh hãi, Hà Tôn chỉ cảm thấy mắt mình như bị ong chích.
Dưới chân anh là đôi giày da màu đen, lúc đến gần đã giẫm gãy một cành cây khô, phát ra tiếng "rắc" .
Bờ vai cô gái nhỏ run lên như chim sợ cành cong.
Cô đã bị dọa đến mức tột cùng, tinh thần căng như dây đàn, đứng bên bờ vực sụp đổ. Cô cũng không dám ngẩng đầu lên xem thứ gì đang đến gần, chỉ thấy lông tóc dựng đứng, hoảng sợ vung tay loạn xạ.
"A— Đừng tới đây, đừng tới đây! Ô ô ô. . . ! !"
Giọng cô khản đặc, có phần chói tai, nhiều lần vỡ giọng, nghe như tiếng mèo con bị bắt nạt, bi thương, bất lực và thê lương. Cô làm ra những hành động chống cự trông có phần nực cười, tiếng khóc nức nở như đang đối mặt với sự phán xét của số phận tàn khốc.
Cô liều mạng co người về phía sau, tấm lưng non mềm tựa vào tảng đá lạnh lẽo, gồ ghề, như thể muốn trốn vào trong đó, hòa làm một thể với tảng đá.
Tim Hà Tôn như bị thứ gì đó đâm vào, chỉ một chút thôi, nhưng vì là nơi mềm yếu nhất nên cơn đau nhói không thể làm ngơ.
Hà Tôn dùng hai tay kìm chặt người trước mắt, cảm giác dưới tay là một thân hình gầy gò, xương xẩu, dường như chỉ cần dùng một chút sức là có thể nghiền nát đối phương.
Đôi môi mỏng mang theo vẻ xa cách khẽ nhếch lên: "Là tôi!" Giọng nói vốn lạnh lùng vô tình bẩm sinh, nhưng lại ẩn chứa vài tia cảm xúc khác, mang một sức mạnh kỳ lạ.
Thứ sức mạnh mang tên cảm giác an toàn, khiến người ta muốn dựa vào.
Lê Nhan ngẩng đầu, không nghe được gì, cũng không thấy rõ gì, chẳng thể phân biệt được hoàn cảnh của mình có còn đang trong vòng nguy hiểm vô tận hay không. Nước mắt nóng hổi tuôn trào, từng dòng tuyệt vọng bất lực chảy dài trên gương mặt, cô liều mạng lắc đầu, liều mạng chống cự, miệng ú ớ không thành lời:
"Đừng. . . đừng mà. . . !"
Thấy cô như vậy, Hà Tôn nhớ lại cảnh tượng ở bệnh viện Hải Đại mấy ngày trước. Trong phòng bệnh, bị các bác sĩ vây quanh, cô cũng tuyệt vọng và bất lực như thế này.
Tim Hà Tôn chợt thắt lại.
Vừa rồi Lê Nhan cuộn chặt người, đầu vùi vào ngực, anh không thể nhìn rõ vẻ mặt cô.
Giờ thì Hà Tôn đã thấy rõ.
Người trước mặt lấm lem bùn đất, nhưng vẫn không che được gương mặt trắng bệch vì mất hết huyết sắc. Mắt cô sưng húp, qua làn lệ mờ ảo vẫn có thể thấy được tia máu đỏ ngầu nơi đáy mắt. Gương mặt đầy vệt nước mắt, cũ có, mới có, chồng chất lên nhau, trông vừa thảm hại vừa đáng thương.
Ánh mắt cô trống rỗng, mất đi tiêu cự, không chút ánh sáng nào có thể lọt vào, chỉ còn lại một cái xác không hồn, kinh hoàng tột độ.
Lông mày anh nhíu chặt, lực trên tay nắm lấy vai Lê Nhan bất giác tăng thêm hai phần. "Nhìn cho rõ tôi là ai!" Giọng anh trầm xuống, mạnh mẽ.
Giọng nói này lọt vào tai Lê Nhan nghe thật xa xôi, nhưng vẫn kéo cô ra khỏi bờ vực tuyệt vọng, trở thành sự cứu rỗi của cô.
Đôi mắt đẫm lệ mờ sương của Lê Nhan dần dần ngưng tụ tiêu cự.
Cô vẫn chưa nhìn rõ lắm, chỉ thấy được đường nét anh tuấn, sâu sắc của một người đàn ông.
Chớp chớp đôi mắt vừa xót vừa đau, hàng mi dày ướt sũng, rũ xuống, hai giọt lệ to như hạt đậu lăn dài, lúc này Lê Nhan mới nhìn rõ người trước mắt.
Đôi mắt cô khẽ run lên, không thể tin được anh lại thật sự xuất hiện ở đây.
Cô thăm dò đưa tay ra, ngón tay chạm vào đường viền hàm sắc sảo, tuấn lãng của người đàn ông.
Cảm giác ấy thật đến vậy.
Cô đột ngột mở to đôi mắt đỏ hoe, một giây sau, cô liều lĩnh lao vào lồng ngực rắn rỏi, rộng lớn của anh, thân hình nhỏ bé cuộn tròn, không ngừng muốn rúc sâu hơn vào lòng anh, cái tư thế ấy như thể muốn hòa làm một với xương thịt của anh.