Chiếc kính viễn vọng có chất liệu tốt, khó hư hỏng, vậy mà trong chớp mắt đã nứt ra vài đường không đều.

Đáy mắt anh ánh lên một tia đỏ rực, khóe môi mím chặt thành một đường thẳng trang nghiêm.

Anh tuyệt đối không thể để người đó trốn thoát khỏi mình một lần nữa. . .

Tuyệt đối không thể!

. . .

Người ngồi ở ghế lái chính là Lệ Sấn.

Mấy ngày trước, Lệ Sấn bị phạt roi nặng, sợ không thể bảo vệ tốt nên trong những ngày Hà Tôn vắng mặt, anh không đi theo mà ở lại khu nhà dành riêng cho họ trong lâu đài để dưỡng thương.

Bây giờ vết thương đã khỏi được bảy, tám phần, anh lập tức quay trở lại làm việc một cách tận tụy.

Ngồi ở ghế phụ là một phụ nữ trẻ. Cô mặc một bộ đồ bó sát màu đen, tôn lên đường cong cơ thể hoàn hảo.

Cô gái buộc tóc đuôi ngựa cao, gương mặt được trang điểm tinh xảo, đôi môi tô son màu đỏ tươi. Góc nghiêng lạnh lùng, vừa ngầu vừa hiên ngang.

Trang bị trên người cô trông rất tối giản, chỉ có một khẩu súng nóng gài ở đùi, một con dao găm giấu trong đôi giày da màu đen dài đến bắp chân, và một cây roi quấn quanh vòng eo con kiến.

Cô tên là Lệ Mi, là em gái ruột của Lệ Sấn, đồng thời cũng là phó thống lĩnh đội vệ sĩ của Hà Tôn.

Trong những ngày Lệ Sấn vắng mặt, Lệ Mi chịu trách nhiệm công việc bảo vệ cho Hà Tôn.

Ánh mắt sắc bén của Lệ Mi nhìn xuống khu vực được ánh sáng trắng chiếu rọi, không ngừng tìm kiếm dấu vết của một người một chim.

Theo cô thấy, một người phụ nữ ngực to não nhỏ, yếu đuối vào rừng, mất tích mấy tiếng đồng hồ, tuyệt đối không có khả năng sống sót. Dù họ có tìm thấy, chắc cũng chỉ là một vũng máu còn sót lại mảnh vải hoặc chiếc giày.

Ngược lại, Kiều gia cực kỳ thông minh, lại biết bay, cơ hội sống sót lớn hơn nhiều.

Cô bất giác quay đầu nhìn về phía vị Ám Dạ quân vương đang đứng giữa trời đất, Lệ Mi nhíu mày, nhẹ nhàng mím đôi môi đỏ như lửa.

Vì chuyện Long Bàn mà chủ nhân đã mấy ngày không được nghỉ ngơi.

Khó khăn lắm mới xong việc trở về, không ngờ tiểu thư vô dụng nhà họ Lê lại gây ra chuyện này.

Người phụ nữ đó tự cho mình là đúng, vừa ngu vừa điêu, chết đi cho sạch nợ.

Sự chán ghét trong mắt Lệ Mi càng sâu thêm vài phần. Cô vốn không có cảm tình gì với Lê Nhan, giờ lại càng thấy khó chịu.

Nhìn người đàn ông tuấn mỹ như tiên, mạnh mẽ như thần này, đáy lòng Lệ Mi ẩn chứa một tình yêu thầm kín, đồng thời đôi mày cô nhíu lại càng chặt hơn, đặc biệt lo lắng cho tình trạng sức khỏe của anh.

. . .

Lê Nhan nằm nghỉ trên một bóng đen khổng lồ. Nhìn kỹ mới thấy đó là một con sư tử đen thuần chủng, bộ lông rậm rạp và bóng mượt, toàn thân toát ra khí chất vương giả, oai phong.

Đêm se lạnh, đặc biệt là đêm lạnh trong rừng càng buốt thấu xương.

Lê Nhan bất giác cuộn tròn người lại, cọ cọ vào chiếc bụng mềm mại, ấm áp của con sư tử đen.

Cảm nhận được sự dựa dẫm của cô, con sư tử đen gầm lên một tiếng hiền lành, cái đầu to lớn của nó áp sát vào người phụ nữ. Đôi mắt màu vàng sẫm mở ra tràn ngập vẻ cưng chiều, dung túng. Động tác của nó vô cùng cẩn thận, thành kính, không giống một con sư tử đực mà giống một chú chó lớn hiền lành.

Nó đã bị người phụ nữ này chinh phục, chắc là đối phương cũng thích nó, nếu không sao lại thân thiết với nó như vậy?

Về điểm này, con sư tử đen đã hoàn toàn hiểu lầm. Lê Nhan thuần túy chỉ vì đêm lạnh, chiếc váy cô mặc lại bị rách, có một cái lò sưởi tự tìm đến cửa, không dùng thì phí.

Đại Kim ngồi một bên nhìn cảnh này, tâm lý kinh ngạc của cậu sau khi chấp nhận đã trở nên bình tĩnh.

Lúc nãy, con sư tử đen này đột nhiên hung hăng lao tới, cậu cứ ngỡ sẽ phải trải qua một trận ác chiến sinh tử, không ngờ Lê Nhan chỉ vài ba câu đã thuần hóa được nó.

---

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play