"Tớ nhất thời chưa quen, tớ đến đây là để gọi cậu xuống nhà ăn cơm!"
Lê Nhan nhìn chiếc túi vải màu đen, ngón tay mân mê đoạn khóa kéo đã mở khoảng mười centimet, đáy mắt ánh lên vẻ thờ ơ nhưng lại ẩn chứa sát khí cuồn cuộn:
"Vậy cô giải thích thế nào về việc động vào thứ không nên động?"
Lại Thi Nghiên nhìn người đang quay lưng về phía mình, nghe thấy giọng điệu nhàn nhạt se lạnh đó, trong lòng bất giác giật thót. Cô ta khó khăn nuốt nước bọt, cố tỏ ra bình tĩnh nói:
"Tớ. . . tớ chỉ tò mò quá thôi! Tổ Nhi, sao cậu lại nghĩ đến việc học nhạc cụ? Không phải cậu trước nay không có hứng thú với những thứ này sao? Học nhạc cụ vất vả lắm! Nhất là đôi tay, sẽ trở nên vừa xấu vừa thô, lại còn nổi chai dày cộm nữa. Tay cậu đẹp như vậy, làm hỏng thì tiếc lắm. Cậu là đại tiểu thư tôn quý của Lê gia, được vạn người yêu thương, ngàn sao vây quanh, không cần phải chịu khổ như vậy đâu!"
Dù Lê Nhan là một kẻ chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, theo đuổi đàn ông, rời xa cha mẹ là chẳng làm được gì, nhưng Lại Thi Nghiên vẫn muốn dập tắt mọi khả năng cô ta trở nên xuất sắc hơn. Cô ta chính là không muốn thấy đối phương tốt đẹp!
Cứ tiếp tục vô dụng như vậy, làm một bình hoa di động ngoài khuôn mặt ra thì chẳng có gì, không tốt sao?

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play