Tác giả thường không viết chi tiết đến vậy, nên phần Lê Nhan đang tiếp nhận chính là những mảng ký ức còn thiếu và chưa từng được biết đến.
Trước đó đầu không đau là vì cô vốn đã đọc cuốn sách này, thông tin cậu bé truyền qua chỉ là để cô ghi nhớ sâu hơn mà thôi.
Thấy Lê Nhan đau đớn đến trắng bệch, cậu bé rõ ràng giật mình, vội vàng chạy tới, giọng nói xen lẫn vài phần lo lắng và quan tâm:
"Này, ngươi không sao chứ?"
Cơn đau đến nhanh mà đi cũng nhanh, nhưng sắc mặt Lê Nhan vẫn còn tái nhợt.
Ở góc mà cậu bé không nhìn thấy, đáy mắt cô lóe lên một tia thích thú. Vừa ngẩng đầu lên đã là một bộ dạng đáng thương, cả người mềm nhũn, ra vẻ yếu đuối, "Oa oa oa~ Kim chủ đại nhân, người ta đau quá đi~ Phải được sờ đầu của ngươi mới đỡ. . ." Lông mềm mềm, muốn xoa.
Cậu bé vốn đang rất lo lắng cho cô, nhưng vừa nghe những lời này, nó liền như con mèo bị xâm phạm lãnh thổ, toàn thân xù cả lông.
Vừa mới hành hạ má nó xong, giờ lại nhòm ngó đến đầu nó ư?
Lập tức lùi ra xa vài mét, cậu bé cảnh giác trừng mắt nhìn người đang diễn sâu kia, nghiến răng nói:
"Đừng tưởng ta không biết ngươi giả vờ, muốn sờ đầu ta hả, mơ đi! Đừng có mà nghĩ!"
Lê Nhan như bị sự vô tình của nó đả kích, sắc mặt càng trắng thêm hai phần, nhìn nó bĩu môi đầy tủi thân:
"Ta đau thật mà. . ."
Nói rồi cô dùng tay che mặt, dáng người gầy gò, bờ vai run run như đang khóc, trông đáng thương vô cùng.
Không hiểu sao, cảm giác tội lỗi trong lòng cậu bé dâng lên. Do dự vài giây, cuối cùng nó vẫn động lòng trắc ẩn, từ từ di chuyển về phía người phụ nữ.
"Thôi được rồi, thật là yếu ớt!"
"Vậy. . . vậy chỉ được sờ một cái thôi đấy nhé?"
Cậu bé ra vẻ ngạo kiều khó chịu, nhưng cái đầu nhỏ lại chủ động rướn tới.
Lê Nhan ngẩng đầu lên, để lộ đôi mắt sáng rực, nào có chút lệ nào?
Rõ ràng là đang cười gian xảo vô cùng! Như một con hồ ly vừa thực hiện được gian kế!
Không chút khách khí mà xoa đầu cậu bé, khóe môi Lê Nhan cong lên, vừa tà vừa yêu:
"Kim chủ đại nhân, ngài tốt quá đi~ "
Lại nghe thấy cái tên gọi xấu hổ này, mặt cậu bé đỏ bừng lên. Đối diện với ánh mắt trêu chọc của Lê Nhan, nó lập tức thẹn quá hóa giận mà xù lông:
"Ngươi, ngươi câm miệng, không được gọi ta như vậy!"
Lê Nhan ra vẻ vô tội, đôi mắt hoa đào trong veo:
"Vậy ta nên gọi ngươi là gì?"
Cậu bé bị hỏi đến ngẩn người, vì nó không có tên, cũng không biết mình nên được gọi là gì. . .
Một nỗi buồn thoáng qua trong lòng, cậu bé cắn môi, không vui nói: "Dù sao ngươi cũng không được gọi ta như vậy!" nói rồi quay mặt đi.
Ánh mắt Lê Nhan lóe lên, cô nhanh chóng cười dỗ dành:
"Thôi thôi, không trêu ngươi nữa, chúng ta quay lại chuyện chính."
"Vậy ngươi cần ta làm gì, nhiệm vụ của ta là gì?"
Cậu bé buột miệng: "Đương nhiên là ngăn cản Hà Tôn hủy diệt thế giới rồi! ! ! Nếu thế giới này bị hủy diệt, ta cũng sẽ biến mất. . ."
Nó là Thần Chi Tử của thế giới này, nhưng thực chất cũng chỉ là một đứa trẻ, nó sợ hãi sự hủy diệt. . .
"Nhiệm vụ của ngươi là cày điểm hạnh phúc của hắn, cày cật lực, cày điên cuồng, cày như vũ bão, cày vô địch vũ trụ! Tùy ngươi cày thế nào cũng được! Ngươi phải để hắn cảm nhận trọn vẹn ánh sáng và tình yêu của thế giới này, để hắn nhận ra thế giới này đáng để hắn lưu luyến, đáng để hắn trân trọng. Tóm lại, ngươi phải dập tắt hoàn toàn ý định hủy diệt thế giới của hắn! !"