Đới Vĩnh có cái đầu trọc lóc, mặc một chiếc áo ba lỗ đen, cơ bắp cuồn cuộn, cánh tay xăm trổ hình đầu lâu đòi mạng, trông đầy sức mạnh và dữ tợn. Chính hắn là người đã ngăn chiếc xe lật nhào xuống vách núi.
Lê Nhan liếc nhìn, Đới Vĩnh lúc này mình đầy thương tích, máu me be bét, bị những mảnh kính vỡ găm vào người như một con nhím, trông thật rợn người.
Kính của Lữ Ôn Thư vỡ nát, trán không biết đập vào đâu, máu tươi không ngừng chảy xuống. Vết thương của hắn không nhẹ, nhưng so với những người khác thì vẫn còn khá hơn nhiều. Ít nhất hắn vẫn còn sức để cử động, dù chỉ là những cú lết run rẩy, trông không khác gì một con sâu đang lảo đảo trong vô định.
Cuối cùng hắn cũng không thể bò ra được, vì một chân đã bị xe kẹt lại.
Hắn vốn bị cận thị nặng, ra ngoài trăm mét mà không có kính thì người với vật cũng không phân biệt được.
Lúc này, do cú va chạm kinh hoàng, tai hắn ù đi, mắt mờ đi, như thể bị nhốt trong một thế giới tối tăm và ồn ào, bị xiềng xích, bị giam cầm, bị lôi tuột vào địa ngục.
Mở miệng ra, lá phổi bị dập của Lữ Ôn Thư sau cú va chạm đã khiến một lượng lớn máu đen sì trào ra từ miệng, nhanh chóng tạo thành một vũng máu. Vũng máu này đang lan rộng ra với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play