Khang Hi liếc mắt nhìn Lê Nhan đang đứng sau lưng cô:
"Lê tiểu thư sau khi mất trí nhớ gan cũng nhỏ đi nhỉ, xem ra cú va đập vào đầu thật sự không nhẹ."
"Cô rất muốn gặp thiếu gia đúng không?"
"Tuy chúng tôi không có tư cách hỏi về lịch trình của thiếu gia, nhưng thiếu gia thường xuyên lên tầng năm của lâu đài. Nếu cô có lòng, có thể lên tầng năm chờ anh ấy."
Nghe những lời này, Tri Dư nhìn Khang Hi bằng ánh mắt như thể lần đầu tiên mới quen biết, như đang nhìn một con rắn độc đội lốt mỹ nhân.
"Chúng ta đi."
Nói xong, Khang Hi không nán lại, dẫn theo Vương An Kỳ rời đi.
Lê Nhan cúi đầu suy nghĩ: "Tầng năm của lâu đài ư? Anh ấy thật sự thường xuyên đến đó sao? Tôi ở đó chờ là có thể gặp anh ấy rồi sao?" Cô ngẩng lên, đôi mắt sáng ngời, trong veo không vướng bụi trần, gương mặt thoáng chút kích động.
Tri Dư dùng chút sức nắm lấy vai cô, vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị:
"Cô đừng có ngốc mà ai nói gì cũng tin, tầng năm là cấm địa! Trước đây từng có không ít kẻ không biết sống chết khiêu khích quy tắc, chủ nhân đã nổi giận, cho người xử lăng trì, băm thây vạn mảnh!"
Lê Nhan như bị dọa sợ, đôi mắt ươn ướt đầy vẻ hoang mang và sợ hãi, cô đáng thương rụt cổ lại.
Tri Dư thở dài:
"Tuy cô và chủ nhân đã có một mối tình kéo dài năm năm, nhưng dù sao hai người cũng đã chia tay. Hơn nữa trước kia cô thật sự đã làm rất quá đáng, chủ nhân sẽ không vì cô mà phá lệ đâu. . ."
Tri Dư nhìn về hướng hai người vừa rời đi, ánh mắt có chút phức tạp:
"Khang Hi thích chủ nhân, cô phải cẩn thận sự trả thù của cô ta!"
Lê Nhan ngoan ngoãn như một chú mèo hiền lành, vội vàng gật đầu.
Tay cầm kịch bản, Lê Nhan đương nhiên biết tầng năm của lâu đài là khu vực cấm của Hà Tôn.
Tác giả đã dùng rất nhiều giấy mực để liên tục nhấn mạnh về tầng năm thần bí và nguy hiểm này.
Về sau sẽ có giải thích, tầng năm là nơi cất giữ di vật của mẹ ruột Hà Tôn.
Nhớ có một tình tiết như thế này.
Khi Tô Chân Chân đến ở trong lâu đài, quản gia Phúc đã cảnh báo cô không được lên tầng năm, tốt nhất nên an phận một chút. Nhưng Tô Chân Chân không kìm được sự tò mò.
Khi không có ai để ý, cô đã lén lút lên tầng năm, không những thế còn mở cửa một căn phòng.
Vừa bước vào, Tô Chân Chân đã bị người phụ nữ hiền dịu trong khung ảnh thủy tinh thu hút.
Cô tự ý cầm lấy khung ảnh, ngón tay vuốt ve, kinh ngạc trước vẻ đẹp và sự dịu dàng của người phụ nữ này.
Hà Tôn rất nhanh xuất hiện, giọng nói lạnh lẽo, khát máu đột ngột vang lên khiến Tô Chân Chân sợ run người. Trong lúc bất cẩn, khung ảnh rơi xuống đất, kính vỡ tan tành, bức ảnh vốn đã cũ kỹ, lập tức bị hư hại không thể phục hồi.
Hà Tôn tức điên, hai mắt đỏ ngầu như một con thú hoang, thẳng tay ném Tô Chân Chân vào đấu trường, khiến cô mất nửa cái mạng.
Từ đó về sau, Tô Chân Chân trở nên ngoan ngoãn, không dám tự cho mình là đúng mà chọc giận người đàn ông như Tu La từ địa ngục này nữa.
. . .
Lê Nhan mặc một chiếc váy hai dây lấp lánh màu hồng bạc, kiểu dáng vô cùng đơn giản nhưng lại phô diễn trọn vẹn thân hình hoàn mỹ đến mức khiến người ta sôi máu của cô, vừa quyến rũ gợi cảm, vừa tuyệt thay mặt phong hoa.
Lê Nhan nằm sấp trên chiếc chăn nệm mềm mại, đôi chân ngọc ngà đung đưa đầy khêu gợi. Trước mặt cô là một chiếc máy tính xách tay mới toanh, bên cạnh là một chiếc điện thoại di động.
Trong chiếc đĩa nhỏ là một đống kẹo được bọc trong giấy bóng bảy màu.
Cô bóc một viên, ngậm trong miệng, vị ngọt lập tức lan tỏa trên đầu lưỡi.
Lê Nhan híp mắt lại, vô cùng hưởng thụ.
Cô bị thiếu máu, đường huyết thấp, về sau cô trở nên nghiện đồ ngọt.