"Tại sao? Anh ấy đã đắc tội gì với anh, tại sao lại muốn làm hại những người bên cạnh tôi?"
Tô Chân Chân kích động, ngẩng đầu nhìn người đàn ông như đang ngự trên ngai vàng, trong mắt lộ rõ vẻ si mê và đau khổ:
"Anh cứu tôi chỉ để lợi dụng tôi đối phó với anh ấy sao? !"
"Anh có biết không. . . lúc tôi bị người ta khinh bạc trong phòng bao khách sạn, suýt chút nữa mất đi trong sạch, tôi đã tuyệt vọng, bất lực, sợ hãi đến nhường nào. Người của anh phụng lệnh anh kịp thời đến cứu tôi, tôi đã nghĩ mình nhìn thấy hy vọng, tôi đã xem anh là sự cứu rỗi duy nhất, là vị thần của tôi. Không ngờ anh lại muốn lợi dụng tôi. . . đẩy tôi xuống vực sâu hơn!"
"Tại sao lại đối xử với tôi như vậy, tôi yêu anh đến thế, tại sao anh cứ phải tàn nhẫn với tôi như vậy. . ."
Tô Chân Chân khóc lóc thảm thiết, mặt cô ta vốn đã bị Lệ Mi tát sưng như đầu heo, giờ lại bò lết trên đất, giãy giụa quằn quại như một con sâu róm, trông vừa thảm hại vừa nực cười đến cực điểm. Tiếng khóc của cô ta càng làm cho bộ dạng vốn đã khó coi trở nên không thể nhìn nổi.
Thêm vào đó là màn kịch khóc lóc kiểu Quỳnh Dao, lời thoại sến sẩm của Mary Sue, khiến người ta vừa cảm động, vừa ngượng ngùng, vừa buồn nôn, lại vừa kinh hãi.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT