"Lão gia, ngài về rồi. . . ~" Triệu Tiểu Cầm gọi một tiếng vừa nũng nịu vừa nhiệt tình. Giọng bà ta vốn không trong trẻo, cũng chẳng dễ nghe, nên tiếng gọi này phải cố ép giọng, nghe có phần giả tạo. Quan trọng là bà ta đã ngoài bốn mươi, trông cũng không trẻ trung gì, khiến người ta có cảm giác hơi rờn rợn. Nhưng bản thân bà ta lại không hề hay biết, cũng không có chút liêm sỉ nào khi đi quyến rũ người đã có vợ. Người ta càng già, mặt càng dày như tường thành.
Đột nhiên cảm nhận được một ánh nhìn, giây tiếp theo bà ta đã đối diện với ánh mắt của Hạ Vãn Đường. Thân thể Triệu Tiểu Cầm lập tức cứng đờ. Ánh mắt bà ta rơi trên khuôn mặt vẫn còn trẻ trung, đẹp đẽ, cổ điển và thanh tú như tranh vẽ của Hạ Vãn Đường, lồng ngực chợt nghẹn lại, trong lòng không khỏi dấy lên chút ghen tị và bất bình. . .
Sự tự tin khó hiểu lúc trước cũng đã giảm đi quá nửa.
Bà ta so với Hạ Vãn Đường chẳng khác nào bùn đất với trăng sáng trên trời, căn bản là không đủ tư cách. . .
Cùng là phụ nữ, cùng ngoài bốn mươi tuổi, sao chênh lệch lại lớn đến thế?
Triệu Tiểu Cầm khẽ mím môi, cất tiếng gọi: ". . . Phu nhân." Một tiếng "phu nhân" này nghe thật không có mùi vị gì, Triệu Tiểu Cầm cảm thấy có chút chua xót và tủi thân.
Bà ta nhìn về phía Lê Sơ cũng đang đứng ở cửa nhưng lại không nhận ra cô. Khi ánh mắt hai người giao nhau, bà ta nhếch môi nở một nụ cười coi như chào hỏi, nhưng vì ảnh hưởng từ câu "phu nhân" trước đó, nụ cười này không tránh khỏi có vài phần miễn cưỡng.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play